Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

KINH TẾ THỊ TRƯỜNG THẬT GIẢ - Hồi 2


NCVCDG-11: NÓI CHUYỆN VỚI CÁI ĐẦU GỐI  :  KINH TẾ THỊ TRƯỜNG THẬT GIẢ - Hồi 2

DG: buon giorno ông. Con vừa học chào buổi sáng theo kiểu Ý của cậu Ân nào đó đang làm TS IT ở Ý.
OT: chào DG. Bonne journée, là chào buổi sáng theo tiếng Pháp. Thấy cách chào kiểu Ý và Pháp gần giống nhau không. Sáng nay DG ăn điểm tâm cái gì đó.
DG: dạ, thì như mọi khi, o Gái hầm sụn và gân bò cho ăn. Thân phận đầu gối thì có thế thôi. Ăn hoài cũng chán thấy bà, cũng như chỉ có một vợ thôi.
OT: bộ muốn bắt chước nữ sĩ Hồ Xuân Hương: "Mỏi gối chồn chân vẫn muốn trèo" hả.
DG: dạ, đâu có dám. Sáng nay, ông có chi kể cho bà con nghe, thì ôn nói mau lên, chứ cà kê dê ngỗng như vầy, thì người ta bảo ôn cháu mình câu giờ.
OT: ừ, thì có cái cậu BFB, hôm qua gởi cho ông một đoạn cmt như vầy:
"Con số ông đưa ra về đóng góp của khối tư nhân và FDI không sai nhưng ông xem nó nói lên điều gì .
- Khối FDI góp 20% GDP đổi lại họ lấy được quá nhiều thứ so với những cái mình nhận lại được
- Khối tư nhân 40% GDP và 40 % cho DNNN(trong đó kinh doanh xăng dầu 25%), đây là kết quả (output ) còn ông chưa nhắc đến nguồn lực đầu tư  (input) để thấy rõ sự khác biệt , thấy khối DNTN họ hiệu quả đến mức nào ? tỉ lệ lợi nhuận trên vốn đầu tư cao ntn ? 
Ông mà xem những con số này sẽ thấy DNNN đang chiếm gần trọn nguồn lực của nền kinh tế và đang ăn hại trên vốn của nhân dân.... Có 1 ông chuyên gia kinh tế nào vừa nói thế này " Ở VN lĩnh vực nào NN bỏ bê không quan tâm thì lĩnh vực đó phát triển vượt bậc ..."
DG: đọc trọn câu cmt này, con không hiểu gì hết. Đúng là cái DG nó ngu thiệt, thế mà cô @Đinh Vĩnh Tân lại khen con thông minh ra, từ ngày nói chuyện phiếm với ông.
OT: thủng thẳng ông gở cho mối bòng bong lý luận của cậu BFB. Con còn nhớ là trong NCVCDG-10 ông cậu BFB khơi mào bảo là các công ty quốc doanh NN chủ đạo nền kinh tế, không giải phóng sức lao động của nhân dân, không cho dân kiếm nhiều tiền, trả tiền lương bèo cho công nhân viên chức. Thì ông giải thích NN đã cho mở KTTT gồm nhiều thành phần tư doanh, FDI, quốc doanh, HTX, v.v.. Và hiện công ty quốc doanh không còn là chủ đạo. Theo nguyên lý KTTT thì (1) giá cả là do thị trường quyết định, (2) thuận mua vừa bán, không ai chĩa súng doạ ép ta mua theo giá chỉ định, như theo thời bao cấp, (3) lời ăn lỗ chịu, không được đòi hỏi NN phải hỗ trợ khi làm ăn phá sản, (4) cuối cùng mục tiêu của KTTT là lợi nhuận tối đa. Đã chấp nhận KTTT thì phải chấp nhận các thành phần kinh tế vừa kể trên, và 4 nguyên tắc hoạt động của KTTT vừa nêu trên. 
DG: dạ, con hiểu rồi. Bây giờ ông BFB muốn cái gì.
OT: anh ta bảo các công ty FDI là thế này thế nọ. À mà có biết FDI là gì không DG?
DG: dạ không. Dạ đúng là con đần thiệt.
OT: FDI tắt của cụm từ Foreign Direct Investmant, nghĩa là đầu tư trực tiếp với vốn từ nước ngoài đổ vào. Mình làm những khu công nghiệp, chèo kéo mời các công ty FDI vào đầu tư, cạnh tranh không lành mạnh với các khu công nghiệp tỉnh bạn, chứ có ai ép bạn cho FDI đầu tư tĩnh bạn đâu. Theo KTTT, thì lợi nhuận là trên hết, mà các công ty NN cũng thế: lợi nhuận là trên hết.  Trước khi đầu tư vào VN, thì các FDI họ cũng phải tính toán kỹ là họ có lời nhiều hay không so với các nước khác trong khu vực. Kiểu thuận mua vừa bán. 
DG: như vậy, nếu ta cảm thấy ta thiệt thòi, họ được nhiều hơn ta, đâu phải lỗi họ, mà là ta ngu.
OT: tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Như vậy, trong vụ FDI, ai ngu: lãnh đạo NN ngu, cán bộ điều hành chính sách ngu hay là công nhân làm việc cho FDI là ngu. Mời ông BFB trả lời.
DG: trong cái vụ FDI, con thường nghe nói hai vấn đề: (1) công nghệ lỗi thời, ô nhiễm môi trường, tiêu thụ điện năng cao; (2) vấn đề chuyển giá. Nghe nói thế, nhưng con dốt quá không hiểu gì hết.
OT: có chi mà không hiểu. Công nghệ lỗi thời, có nghĩa là một công ty X nào đó biết công nghệ cùa mình đang hoạt động đã lạc hậu, phải đầu tư vào một công nghệ tiến tiến. Khi có công nghệ tiên tiến, thì làm thế nào loại bỏ các nhà máy CN lạc hậu. Cách tốt nhất đem qua VN đầu tư kiếm lời thêm một số tiền không nhỏ, vì xem ra mấy cái thằng VN này nó ngu thiệt. Các công nghệ lạc hậu thì bao giờ cũng đi kèm theo ô nhiễm môi trường, tiêu thụ điện năng cao. 
DG: nói cách khác: cho FDI vào đầu tư với công nghệ lạc hậu là lỗi ở mình, trách ai được. Thế 24.000 TS của mình đi đâu hết ta?
OT: họ đang tập trung sửa chữa ống nước của Vinaconex. 9 lần rồi mà chưa xong. Bây giờ, ta qua vấn đề chuyển giá, mà ta thường thấy trong các công ty Mỹ đầu tư ở VN như Coca Cola, Pepsi Cola, Unilever, G&P, v..v.. Các công ty này thường nại cớ là nguyên liệu sản xuất của họ rất đặc biệt phải do công ty mẹ cung cấp. Như vậy công ty mẹ gởi nguyên liệu cho công ty con với cái hoá đơn giá trên trời. Thế là bên công ty con ở VN kế toán bao giờ cũng khai báo lỗ, năm này qua năm nọ. Họ lỗ, nhưng năm nào họ cũng mở nhà máy mới. Như Coca Cola từ ngày họ thâm nhập VN qua nhà máy Nước Ngọt Chương Dương đến nay gần  20 năm đều khai báo lỗ. Thuế vụ VN vẫn chưa biết xữ lý thế nào. Một lần nữa, tại sao không yêu cầu 24.000 TS thất nghiệp hiến kế giải quyết vấn đề.
DG: bây giờ con hiễu ra vấn đề. Nhưng vấn đề chuyển giá của các công ty FDI không đành bó tay.
OT: làm chi mà bỏ tay. Nếu muốn thì có thể giải quyết vấn đề. Theo Ôn, thì việc này phải do thuế vụ giải quyết. Ôn để ý là nhân viên thuế vụ của ta thì nhũng nhiểu hùng hỗ với doanh nghiệpnVN, nhưng trước các công ty ngoại quốc hoặc FDI, thì những nhân viên thuế vụ này họ nhũn như con chi chi. Tụi ngoại quốc biết tỏng sự tự ti mặc cãm của nhân viên thuế vụ, nên họ muốn làm chi thì làm. Bà mẹ thường gọi thái độ này là:  "Dại nhà khôn chợ mới ngoan, khôn nhà dại chợ thế gian chê cười.". Nhà ở đây là đồng bào, chợ là nước ngoài. Cuối cùng, theo Ôn các cán bộ thuế thiếu lòng yêu nước, không có lòng tự trọng khi biết người ngoại quốc không tôn trọng dân mình.
DG: ôn ơi là ôn, giờ này mà ông đòi cán bộ phải yêu nước, có lòng tự trọng là quá xa xĩ rồi ôn ơi. Hình như ôn đang ở một hành tinh khác thì phải.
OT: ôn biết rồi. Thôi ngưng ở đây. Ôn hẹn KTTT hồi 3 trong ngày tới. À, mà trước khi kết thúc, ôn kể cho nghe cách ăn gian thuế của các đại gia Mỹ ở châu Âu.
DG: hay quá ta. Chuyện thế nào Ôn?
OT: có biết Starbuck không?
DG: ai mà không biết, vua cà phê Mỹ, đang dần me xừ Trung Nguyên.
OT: câu chuyện là thế này. Thuế vụ Anh quốc đang chuẫn bị hồ sơ lôi Starbuck ra toà. Đại gia này mở quán cà phê uống và xay ở Anh. Cái vui là các quán ở Anh này nối mạng qua một quán cà phê ở Luxembourg. Thuế ở Luxembourg rất nhẹ so với Anh. Khi ở Anh, Starbuck bán một ly cà phê, thì chủ quán qua máy tính làm một hoá đơn nhẹ đưa cho khách Anh, còn liên chính thì qua mạng in ở Luxembourg. Như vậy ở Anh, Starbuck không đóng thuế, mà ở Luxembourg thì đóng thuế nhẹ. Bây giờ thuế vụ và quan thuế ở Anh và ở Luxembourg, vì thuộc EU nên phối hợp kiểm tra lôi Starbuck ra toà. Lần này bị phạt khá nặng vì ăn gian thuế trong nhiều năm liền. Các đại gia Apple, Microsoft, Dell cũng đang trong tầm ngắm của cơ quan thuế vụ của Anh.
DG: chừng VN làm được thế ôn nhỉ.
OT: chắc là qua tết Congo.
DG: thôi con chào Ôn. Chúc Ôn vui vẻ với dự án.
OT: arrivederci. Chào tạm biệt kiểu Ý.
DG: ciao.

DƯƠNG QUANG THIỆN - 18/7/2014

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

NCVCDG - 10: : KINH TẾ THỊ TRƯỜNG THẬT GIẢ


NCVCDG-10:  NÓI CHUYỆN VỚI CÁI ĐẦU GỐI  :  KINH TẾ THỊ TRƯỜNG THẬT GIẢ

DG: con chào Ôn. Ôn ngủ có ngon không?
OT: đêm nay Ôn ngủ thật ngon, vì chả có chuyện chi phải suy nghỉ vắt óc viết cho bà con FB đọc.
DG: thế là sáng nay chả có chuyện chi để điểm tâm, hả Ôn. Buồn quá.
OT: hôm qua, ôn bắt đầu lại dự án ERP từ đầu.
DG: thế hả ôn? Có mệt lắm không ? 
OT: sao lại không mệt. Bộ tưởng khoái như mát xa mát gần hay sao mà hỏi. Nhưng ngày hôm nay ngồi trên máy liên tù tì cũng được 2 giờ, đối với một ông già 81 tuổi, cũng đã khá rồi.
DG: ông lối này hay đổ bẫn. Hỏi một chút quan tâm mà ông càm ràm hoài. Khi nào ôn thoãi mái chút xem sao. Thôi, hôm nay, ôn có chuyện chi kể hay không.
DG: à có người cho ông một cmt như sau: 

"... thì VN là nước CS kinh tế NN là chủ đạo . thì cái tội lớn nhất của NN là không giải phóng được sức lao động ông ạ. Họ không cho người khác có cơ hội kiếm nhiều tiền và họ cũng không trả nhiều tiền cho người lao động, thì làm sao người ta có động lực mà làm việc. Tham nhũng cũng từ đó, quan liêu cũng từ đó.... Đời này cho qua kiếp nọ nó thành ra cái lề lối xấu của VN luôn rồi đó ông....
..
Đến khi nào DCS và NN không còn nhúng tay vào hoạt động của nền kinh tế, tạo ra 1 nền kinh tế thị trường đúng nghĩa thì tự khắc người VN sẽ siêng năng như bao dân tộc khác thôi ông ạ. Vì lúc đó người ta sẽ ý thức được họ đang làm việc và phần đấu cho cuộc sống và bản thân họ, chứ không phải vì cái thiên đường XHCN viễn vông kia mà không biết 1000 năm nữa có tiến tới dc hay không !!!! ".

DG đọc xong, thấy thế nào
DG: con thấy hoa cả mắt, vì ông cậu này đòi hỏi nhiều quá, không biết chi mà lần. Còn ôn thì thấy thế nào?
OT: để ôn thử lấy cái kính hiển vi phân tích vấn đề, xem ông bạn muốn gì. 
OT: (1) VN là nước CS kinh tế NN là chủ đạo . thì cái tội lớn nhất của NN là không giải phóng được sức lao động ông ạ !!!! ". Theo ôn biết, thì NN VN, theo yêu cầu của ông N V Linh, năm 1986, phải tiến hành một cuộc "đổi mới", kiểu perestroika của LX, nghĩa là theo kinh tế thị trường. Nói tóm lại NN phải cho tư nhân làm ăn, nghĩa là cấp phép cho mở doanh nghiệp tư doanh, song song với công ty quốc doanh.
DG: dạ, đúng thế, hiện có vào khoảng 1 triệu công ty tư doanh, thượng vàng hạ cám cạnh tranh với các tập đoàn quốc doanh. Ông bạn BFB còn muốn gì nữa?
OT: ngoài công ty tư doanh, còn có các công ty FDI của không biết bao nhiêu là nước ngoài. Nói chung là đến ngày hôm nay, công ty NN không còn là chủ đạo nữa vì chỉ chiếm 40% trong GDP, còn các công ty tư nhân chiếm 40%, công ty FDI chiếm 20%. Như vậy, còn đòi gì nữa?
DG: (2) ông BFB bảo là "sức lao động VN không được giải phóng là vì NN và DCS"
OT: cái câu "sức lao động không được giải phóng", nghe rất hùng hồn, ăn khách người nghe, nhưng theo Ôn, thì cũng là một kiểu chém giỏ, nói để mà nói, cho sướng cái lỗ tai người nghe, nhất là đối với 74.000 thạc sĩ thất nghiệp, đầu đường đứng vá xe, cuối chợ bán chè đậu đen. Khi nói giải phóng cái gì đó, có nghĩa là "cái gì đó" bị cầm tù, bị chặn đứng, làm "cái gì đó" không thể tung hoành, phát huy sức mạnh của mình.
DG: dạ, đúng thế. Nhưng ông BFB không chịu cho biết NN/DCS ép cầm tù sức lao động ở đâu.
OT: có đấy. Ông BFB thêm một câu: "Họ (NN/DCS) không cho người khác có cơ hội kiếm nhiều tiền và họ cũng không trả nhiều tiền cho người lao động, thì làm sao người ta có động lực mà làm việc". Ép người dân không cho người dân có cơ hội kiếm nhiều tiền, ép người dân (công chức) chấp nhận một đồng lương rẽ như bèo không đủ nuôi sống bản thân, nói chi là nuôi gia đình. Đó là ý của ông BFB. Như vậy, theo ông, đòi hỏi có kinh tế thị trường mà làm gì? Theo nguyên tắc của KTTT thì thuận mua vừa bán, lời ăn lỗ chịu. Nghĩ cũng lạ, năm nay được mùa lúa, trái cây, nhưng lại rớt giá, thì người ta bảo là vì NN/DCS này nọ. Vì không thân thiện với thằng Tàu, để thằng Tàu làm eo ép giá nông dân. Hiện giờ, thì chưa thấy ai ép ai cả.
OT: (3) tiếp theo ông BFB bồi thêm một câu: "Đến khi nào DCS và NN không còn nhúng tay vào hoạt động của nền kinh tế, tạo ra 1 nền kinh tế thị trường đúng nghĩa thì tự khắc người VN sẽ siêng năng như bao dân tộc khác thôi ông ạ.". Ông chưa thấy trên thế giới một nước nào mà lãnh đạo (đại diện một đảng phái) đất nước lại không nhúng tay vào hoạt động của nền kinh tế của đất nước mình. Các ông lãnh đạo châu Âu Mỹ bây giờ là salesman củha nhiều nhóm lợi ích nào. Vừa rồi Putin đã bán cho Tập Cận Bình một hợp đồng dầu khi 400 tỉ đô. Hiện Putin cũng đang làm một tua salesman qua các nước châu Mỹ La Tinh như Bresil, Argentina, Venezuela để bán hàng, như thế không phải làm kinh tế.
DG: nếu lãnh đạo không lo kinh tế, thì lo cái chi vậy..
OT: ở đây ông BFB còn thêm câu "tạo ra 1 nền kinh tế thị trường đúng nghĩa thì tự khắc người VN sẽ siêng năng như bao dân tộc khác thôi ông ạ."
DG: ôn có tin thế không, người VN sẽ siêng năng...
OT: theo DG, "một nền kinh tế thị trường đúng nghĩa" là gì vậy?
DG: dạ con không biết. Không lẽ nền KTTT mà NN ta đang vận hành là đồ giả hả? Mà nền KTTT  đúng nghĩa là gì thế.
OT: hằng ngày ông hay đọc định nghĩa về kinh tế của website BusinessDictionary.com, ông chưa thấy một nền KTTT đúng nghĩa là cái gì. Chắc là phải nhắn tin cho ông BFB.
OT: (4) cuối cùng có câu: "vì cái thiên đường XHCN viễn vông kia mà không biết 1000 năm nữa có tiến tới dc hay không !!!! "". Sở dĩ ông N V Linh yêu chọn KTTT là vào thời ấy, vừa thoát ra khỏi chiến tranh và lo hàn gắn vết thương chiến tranh và bị Mỹ tiếp tục cấm vận, và cũng không biết kinh tế XHCN ra sao, áp dụng thế nào, mặt mũi ra sao, nên đành theo xu hướng hiện đang có như perestroka của Nga, lý thuyết mèo trắng mèo đen của Đặng Tiểu Bình, mà chấp nhận KTTT. Nhưng để khỏi mất mặt với toàn dân, (vì có người sẽ phê phán theo KTTT là theo TB là theo Mỹ, v.v..) người ta bảo đây là thời kỳ quá độ trước khi lên XHCN (mà bạn cho là thiên đường hay địa ngục, thì chưa ai biết). Chuyện thời kỳ quá độ kéo dài là bao lâu, thì NN/DCS chưa hề cho biết, vì thật ra chả ai biết cả. Bên đạo Công giáo cũng có một kiểu nói như sau: "các linh mục thường bảo con chiên rằng cuộc đời trần thế này đầy bất công này chẵng qua là tạm bợ, Chúa sẽ dẫn dắt con lên Thiên Đàng để hưởng phúc cùng Chúa". 
DG: nói tóm lại, ta nên bằng lòng với những gì hiện có (kttt chưa đúng nghĩa, tham nhũng lúc nhúc như chuột cống, ...), còn thiên đường thì đừng có mơ cho hoài công. Bạn, trong sức mình, làm cái gì tốt cho người chung quanh nào đó, để người ta nói là ít nhất cúng có một micro thiên đường ở hạ giới.
OT: nói hay lắm DG. Thôi đi lảm điều tốt đi.
DG: dạ, con nghe lời Ôn và chào Ôn.

DUONG QUANG THIEN - 17/7/2014 - 3:33 PM

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

NCVCDG-9 : GIẢM GIỜ LÀM Ở HÀN QUỐC.


NCVCDG-9 : NÓI CHUYỆN VỚI CÁI ĐẦU GỐI  :  GIẢM GIỜ LÀM Ở HÀN QUỐC.

DG: con chào Ôn. Lại một tuần mới bắt đầu. Ôn có xem chung kết WCup không? 
OT: chào DG của ông. Ôn chả quan tâm đến bán kết hay chung kết WCup gì cả. Hiện ông không quan tâm gì ráo trọi. 
DG: thế người ta khuyên ông nên vui thú điền viên, ông tính sao?
OT: người ta khuyên chẵng qua khuyên để mà khuyên. Vui thú điền viên cái nỗi gì mà đi lại bằng cái khung, cái DG nó lỏng chốt chưa lành, cho nên ai khuyên gì thì như nước đổ đầu vịt.
DG: nghe Ôn nói chán thấy mồ. Biết khuyên gì đây cho phải đạo.
OT: thì khỏi phải khuyên. Hôm qua có thằng đệ tữ định cư ở Mỹ email về cho ôn, khi ôn báo cho nó tin ERP nữa đường đứt gánh của ông.
DG: cậu Hoa phải không? Cậu viết gì thế?
OT: để ông trích cho đọc một đoạn: "Thưa Ông, xin phép được góp ý (nếu không đúng, xin Ông coi như nước đổ đầu vịt) về dự án ERP :
Các giảng viên IT, họ cũng nhiệt tình lắm chứ, chỉ vì không đúng khả năng của họ, nên họ không thành công, (Ông có còn nhớ vào khoảng năm 1976 lời nói của ông giám đốc IBM, "chỉ tại vì chúng ta không chịu chỉ dạy, nếu không thì chị lao công cũng có thể viết program không thua kém gì so với ông giám đốc" .
Nay theo ý tôi, Ông chỉ cần kêu gọi các programmer lanh lẹ và giỏi Python hoặc Java, 2 loại ngôn ngữ này rất giống với Foxpro, một program khó, cũng có thể viết xong trong vài ngày. Ông đứng giữa phân tích vấn đề đưa ra cho các programmer, sau mỗi program đều được test kỹ, giống như ngày xưa Ông giao việc cho chúng tôi ở BGI. Hy vọng Ông sẽ thành công."
DG: cái ông giám đốc IBM gì mà phát biểu kỳ cục thế.
OT: đây là một ông tiến sĩ CM ngoài Bắc (ông ta tên Ngô thì phải) vào tiếp quản công ty IBM của Mỹ để lại, 26, đường Gia Long, hồi 1975. Ông ta muốn chứng tõ tin học không khó học như dân miền Nam phóng đại. Chị lao công cũng có thể học được lập trình cũng như nữ du kích bắc việt leo lên cành cây bắn pháo đài B52 của Mỹ.
DG: theo lời ông Hoa, thì "một program cũng có thể viết xong vài ngày", thế mà ôn bảo với con là các giãng viên để hơn 2 tháng mà viết không xong?
OT: đúng thế! Do đó ôn buộc lòng cho ERP nữa đường đứt gánh. Tuy nhiên, khi cho ngưng dự án, ôn cũng tự hỏi là ôn có quá khắc khe hay không. Ôn đã hỏi lại những người trước đây làm việc với ông, thì họ nói là ôn không sai. Nay thì ôn yên tâm là ôn không sai. 
DG: và bây giờ ôn tự hỏi là có nên tiếp tục hay không, và tiếp tục thế nào, có đúng không, Ôn.
OT: đúng thế! Nhưng hiện ôn đang chơi trò con đà điểu.
DG: nghĩa là thế nào?
OT: con đà điểu có tật vùi đầu xuống cát, để khỏi thấy, khỏi nghe và khỏi Kêu. Ôn đang là thế.
DG: ôn là con đà điểu. Vui ghê. Tại sao Ôn không là bộ tượng 4 con khỉ: con bịt mắt, con che tai, con bịt miệng, con bịt mũi. Tượng 4 con khỉ này xem đẹp hơn là con đà điểu vùi đầu xuống cát.
OT: con đà điểu hay 4 con khỉ thì cũng như nhau. Thôi,có câu chuyện Hàn Quốc đây.
DG: dạ, chuyện gì thế?
OT: chuyện bà tổng thống Hàn Quốc Park Geun-Hye yêu cầu quốc hội chuẩn y luật giảm giờ làm  việc của nhân viên Hàn Quốc từ 68 giờ/tuần xuống còn tối đa 52 giờ/tuần.
DG: bây giờ con mới biết bên Hàn Quốc người ta làm việc 68 giờ/tuần.
OT: xem phim Hàn Quốc như điên mà không biết chi về Hàn Quốc cả. Theo thống kê thì một nhân viên HQ làm viêc mỗi năn 2.092 giờ, trong khi dân châu Âu chỉ có 1.776 giờ/năm. 
DG: còn theo ôn thì nhân viên VN làm bao nhiêu giờ/năm.
OT: theo thống kê riêng của ôn thì nhân viên VN chỉ làm vào khoảng 1.000 giờ/năm. Người HQ họ bảo làm cho xong việc, chứ không làm cho xong giờ. Do đó, họ làm thêm sau giờ hành chánh rất nhiều, ít khi về trước 10 giờ đêm,và trong những ngày nghĩ cuối tuần. Còn ở VN, làm việc kiểu chân trong, chân ngoài, kiểu ra quán nước trước trụ sở cơ quan, vừa nhâm nhi cà phê vừa ký hợp đồng, kiểu ngày nghĩ lễ kéo dài từ 3 ngày đến 9 ngày là rất thường tình ở VN, thì làm sao giờ thực thụ lên trên 1000 giờ/năm. 
DG: hèn chi mà quốc tế bảo năng suất làm việc thấp nhất thế giới.
OT: và cũng hèn chi số TS, ThS ở VN cao nhất thế giới, nhưng lại không có báo cáo khoa học gì hết so với các nước khác.
DG: Ôn có biết vì sao không?
OT: ôn không biết ôn suy luận có đúng không, để giãi thích câu hỏi của DG. Nhưng nó như thế này. Có ai biết sai, thì tha hồ mà sửa lưng ông đi. Ôn không giận đâu.
DG: ôn nói mau lên 
OT: sinh viên châu Âu học bình quân 3 năm, mỗi năm 2.000 giờ học, chưa kể số giờ vào thư viện. Còn sinh viên VN chỉ học 750 giờ / năm, mà phải kể thêm số giờ vô bổ của chủ thuyểt Mác Lê và tư tưỡng HCM. Và học 4 năm (mất đi một năm lao động tích cực ở xí nghiệp). Như vậy, khi ra trường, một kỹ sư Âu Mỹ có 6.000 giờ kiến thức, còn kỹ sư VN chỉ có 3.000 giờ kiến thức. Trong số 3.000 giờ phải trừ đi các giờ vô bỗ chủ thuyết Mác Lê kể trên và các giờ những môn lạc hậu. Như vậy, trình độ kỹ sư VN thua xa kỹ sư ngoại quốc. Do đó,có hiện tượng các công ty FDI ngoại quốc bị bắt buộc đào tạo lại kỹ sư VN. Bây giờ, kỹ sư VN muốn nâng kiến thức ở VN thì chỉ có nước là học làm thạc sĩ (2 năm = 1.500 giờ) rồi làm tiến sĩ (2 năm = 1.500), như vậy cuối cùng ông tiến sĩ VN phải mất 8 năm đẽ có 6.000 giờ kiến thức, còn kỹ ngoại quốc họ chỉ mất 3 năm kiến thức bằng trình độ TS ở VN, nhưng họ có thêm 5 năm kinh nghiệm,đóng góp cho xã hội 5 năm lao động, trong khi TS VN chưa đóng góp chi cả, và xã hội VN phải nuôi ăn đám TS vô tích sự. 
DG: con chưa bao giờ tính toán như vậy. Ôn học tính ở đâu đó. 
OT: suy nghĩ một chút rồi tính ra. Nhưng không biết có ai tỉm ra cái tính sai của Ôn không?
DG: dạ chờ xem ôn ạ. Mà ôn có đi đến kết luận gì không, khi đề cập đến hai viêc kể trên.
OT: người ta cứ bàn tới bàn lui không biết bao nhiêu lần về việc phát triển kinh tế của VN, rồi đi đến kết luận là VN phải đa nguyên, đa đảng, thì VN mới có thể phát triển.
DG: dạ, con nghe họ nói như thế. Theo Òn thì sao.
OT: theo ôn, thì chả cần đa nguyên đa đảng gì cả. Người VN nên học làm việc như điên như người HQ thay vì làm việc tà tà chờ sung rụng vào miệng. Như vậy năng suất lao động tăng lên, của cải vật chất làm ra. Còn sinh viên phải học 2.000 giờ mỗi năm tích luỹ kiến thức cho nhiều theo trực tuyến, bỏ đi cái thói thích làm TS/ThS, vô ích như vậy tăng tuổi lao động tích cực lên 30%. Chỉ cần thế là VN tiến nhanh.
DG: để con suy nghỉ về đề nghị của ông. Bảo làm việc nhiều hơn, học nhiều hơn trong thời gian ngắn, chắc không dân VN nào chịu đâu. Quen lề mề rồi, quen chém gió rồi, ... Quen gì nữa ta?
OT: thôi ôn ngưng ở đây. Khỏi tiễn ông làm chi.

DƯƠNG QUANG THIỆN - 14/07/2014

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

NCVCDG-8 : NEET LÀ GÌ THẾ.?


NCVCDG-8: NÓI CHUYỆN VỚI CÁI ĐẦU GỐI: NEET LÀ GÌ VẬY?


DG: con chào ôn. Hôm nay là ngày chúa nhật (13/7/2014), ôn vẫn thất nghiệp?
OT: chào DG. Ừ, ôn đã hưu trí mà còn hỏi ôn thất nghiệp hay không, nghỉ cũng lạ. Có người đề nghị ôn nói chuyện với BFB vui hơn là nói chuyện với DG buồn lắm. 
DG: BFB là gì thế, sao không phải FBI?
OT: BFB là tắt Bạn Facebook.
DG: à ra là thế. Theo ôn thấy thế nào?
OT: ôn mới chơi FB chưa lâu, từ đầu năm đến nay, nên ôn có vào một số BFB. Ôn thấy phần lớn họ hời hợt không sâu sắc chi cho lắm. Họ quen ném đá vô tội vạ, vì đối phương là ảo nên muốn nói gì thì nói chả sợ ai cả. Họ không biết tận dụng FB làm một diễn đàn trao đổi ý kiến liên quan đến thời cuộc quốc gia hay quốc tế, hay liên quan đến một sự kiện nào đó của xã hội, v.v.. Thôi không nói thêm làm chi, mà phiền lòng các BFB.
DG: việc này, thì con không có ý kiến. Theo con, người Việt mình nổi tiếng là ai cũng cho mình là cái rốn của vũ trụ. Nên chả ai chịu thua ai. Ai cũng cho mình là number one, là sư.
OT: ôn biểt! Ôn biết! Nhưng biết để mà biết, chứ biết làm sao.
DG: thế hôm nay ông có chi kể không?
OT: ừ, có một tin không to tát chi, biết để mà biết cho nó vui cái sự đời. Trong ngày này, ở châu Âu có một nhóm thanh niên hẹn nhau trên FB là sẽ qua Bruxelles biểu tình. Có biết Bruxelles là ở đâu không?
DG: dạ con dốt địa dư lắm, nhưng trong vụ này thì con cũng biết Bruxelles ở Bĩ, là nơi đặt trụ sở hành chánh của tổ chức các nước thuộc cộng đồng châu Âu, gọi là EU. 
OT: giỏi lắm. Có biết đám thanh niên đến biễu tình về cái chi không?
DG: dạ không. Tại sao chúng không đi biểu tình giúp VN chống TQ, hihi?
OT: nhóm thanh niên này thuộc nhóm NEET. Đây là chữ tắt No Employment Education or Training, nghĩa loại thanh niên không có việc làm, không có bằng cấp đại học cũng như chưa qua đào tạo.
DG: thế là tụi này khác sinh viên ra trường không có việc làm, tương tự như ở VN 74.000 thạc sĩ thất nghiệp, đi vá xe đầu làng hoặc bán chè đá cuối làng. 
OT: đúng thế. Nhóm này thuộc thành phần từ 15-29 tuổi. Sau đây là tỉ lệ của nhóm NEET theo quốc gia: Thổ Nhỉ Kỳ 30%, Israel 30%, Ý 20%, Tây Ban Nha 18%, Hoa Kỳ 15%, Pháp 12%, Đức 8%, Thuỵ Điển 6%, Hà Lan 4%. 
DG: xem ra các nước Trung đông tỷ lệ cao nhất, các nước Nam Châu Âu trung bình, còn các nước Bắc Âu thì thấp nhất. 
OT: DG cũng biết phân tích thống kê ghê ta. Người ta để ý là tỹ lệ NEET ngày càng lớn khi xã hội đòi hỏi trình độ khoa học ngày càng cao, nghĩa là đòi hỏi có bằng cấp ngày càng cao, 80% ở Pháp. Những nước nào phát triễn kinh tế xuống dốc, thì tỹ lệ NEET ngày càng cao. Ở Pháp hiện có 1,9 triệu người thuộc nhóm NEET, với 900.000 không bằng cấp.
DG: thế người trẽ NEET đến Bruxelles biễu tình để làm gì?
OT: ừ, thì họ biễu tình đòi hỏi các nghị sĩ châu Âu phải lảm gì đó để cải thiện tình hình của họ.
DG: con không thấy làm thế nào cải thiện đây. Ở VN thì ngược lại: 74.000 thạc sĩ đi vá xe đạp hoặc bán chè đậu đen ngoài đường. Sao ở VN, người ta không đi biểu tình như dân NEET ở châu Âu?
OT: cái đó DG đi hỏi ông NN cho phép biểu tình được chưa?
DG: chắc là chưa. À, nhân tiện chuyện biễu tình, nghe nói dân Campuchia đang biểu tình đòi đất Saigon & Miền Tây của Thuỹ Chân Lạp hồi xưa. Không biết có phải tàu khựa xúi bẫy dân Campuchia hay không?
OT: có thể lắm đấy. Nếu đúng thế, thì ta nên chuẫn bị tinh thần con cháu Chế Bồng Nga nổi lên đòi đất Chiêm Thành từ Phan Thiết trở ra tới...
DG: ôn ơi có lẽ mình hơi lạc đề.
OT: không sao, vì ôn cũng tính là ta nên ngừng ở đây vì chả còn gì để bàn. Ôn chưa thấy các nghị sĩ châu Âu họ sẽ làm gì để cải thiện tình hình NEET của họ, còn ở VN thì NN chả biết NEET là gì, các đại biểu quốc hội, HĐND đang bận chơi game với cái iPad của mình do NN cấp.
DG: thế thì con chào ôn thôi, con cuốn chiếu về nhà. Ôn cố gắng giữ gìn sức khoẽ. Tìm tin tức vui vui kể cho tụi con nghe.
OT: ừ, để ôn xem sao. Ciao.

DƯƠNG QUANG THIỆN - 13/7/2014

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

NCVCDG-7: TÙ TỘI VÀ LUẬT SƯ Ở MỸ


NCVCDG-7: NÓI CHUYỆN VỚI CÁI ĐẦU GỐI: TÙ TỘI VÀ LUẬT SƯ Ở MỸ

DG: chào Ôn buổi sáng
OT: chào DG
DG: hôm nay, ôn có chuyện chi kể cho nghe không?
OT: chuyện cấm vận mấy hôm trước, hình như người ta tiêu hoá chưa xong thì phải. Chỉ có 3 like. Một cái từ Mỹ. Có lẽ người ta đang coi "bá đóng" world cup.
DG: ôn mà cũng để ý đến like hoặc no like. Mà "bá đóng" là gì vậy?
OT: "bá đóng" là bóng đá, nói lái theo kiểu dân Phan Thiết. Còn like hoặc no like, thì cũng phải xem thời tiết tình cãm của người vào FB của mình mà. Để mà viết hay là không viết. Mất thời giờ, nặn óc ra mà viết, mà chả ai quan tâm, ngoài cái đầu gối, thì viết lảm gì cho mệt cái thân.
DG: dạ, đúng thế. Nếu like ít quá, thì bỏ công viết chi cho mệt, đi ngủ gà ngủ gật như mấy ông già thì khoẽ hơn.
OT: à, trong báo Le Monde, Pháp, có vài tin lẻ tẻ đọc cho vui.
DG: chẵng hạn
OT: Nước Mỹ, năm 2012, dân số là 315 triệu thì có đến 2,3 triệu người ở tù, với 710 người ở tù trên 100.000 dân, còn ở Pháp, đầu 1/4/2014, có 68.859 người ở tù trên 68 triệu dân, nghĩa là khoảng 123 người ở tù trên 100.000 dân. Nói tóm lại tỉ lệ số người bị tù ở Mỹ cao nhất thế giới. Người ta hiện đang nói đến gulag americain trên đất Mỹ. Gulag là từ chỉ nhà tù dã man ở LX thời Staline, mà văn hào người Nga, Alexander Solenitsyn, đã cho ra đời tập sách The Gulag Archipelago, và đã được giãi Nobel văn chương.
DG: Ôn biết số tù của Mỹ và của Pháp thông qua báo chí, còn ở VN ôn có biết số người bị tù không?
OT: ôn cũng muốn biết, nhưng chả ai cho biết con số (có lẽ là bí mật quốc gia) nên bị mang tiếng là chỉ biết số của âu mỹ để chê bai chế độ VN. Nếu bỏ đi cái vụ mang tiếng vừa kễ trên, thì rất lý thú khi tìm hiểu hệ thống tư pháp của Mỹ.
DG: ôn kể đi ôn, chắc là hấp dẫn lắm thì phải.
OT: ừ, thì kể. Thứ nhất, dân số thế giới năm 2014 ước tính vào khoảng 7.200 triệu người, còn dân số Mỹ như đã nói vào khoảng 315 triệu, như vậy chỉ chiếm xấp xỉ vào khoảng 4,3%, nhưng DG có biết số luật sư Mỹ chiếm bao nhiêu % so với số luật sư thế giới?
DG: dạ không. Có bao giờ ai để ý làm gì?
OT: số luật sư Mỹ chiếm 40% so với thế giới. Kinh khủng phải không?
DG: ố là là, sao mà nhiều lắm thế?
OT: người Mỹ họ thích đi kiện, bạ chi họ cũng đi kiện, mà chuyện kiện tụng thì phải giao cho luật sư. Ra đường trượt té gãy chân vì băng tuyết (verglas), hoặc một nhánh cây mục rớt trên đầu bị thương là đi kiện thành phố. Ngành tư pháp Mỹ là ngành có nhiều cái nhất.
DG: ôn kể nghe xem. Bắt đầu hấp dẫn đó.
OT: (1) số luật sư Mỹ chiếm nhiều nhất thế giới, 40%, như đã nói; (2) có nhiều văn phòng luật sư nổi tiếng có tên tuổi trên 100 năm, mà số luật sư lên đến 2.000 người, chưa kể đến những nhân viên gọi là paralegal lo thu thập thông tin vụ án; (3) lương luật sư ở Mỹ cao nhất so với các ngành nghề khác, kể cả ngành y hoặc nha; (4) luật sư Mỹ nỗi tiếng làm viêc như điên, có người chỉ ngủ 4 tiếng một ngày, thứ 7 chúa nhật làm việc không nghỉ, do đó số người đau tim, tai biến mạch máu não, bị vợ ly dị, tự tữ là rất lớn trong giới luật sư so với số các ngành nghề; (5) chi phí một vụ kiện ở Mỹ rất cao chót vót và kéo dài rất lâu ở Mỹ, trung bình 4-5 năm, do đó phần lớn các luật sư bên nguyên đơn cũng như bên bị cáo khuyên là không nên lôi nhau ra toà cho tốn công tốn của tốn thời gian, mà nên thoả thuận tiền bồi thường thế nào đó để hai bên đều có lợi (trong thiệt hại). Cứ xem cách Apple và Samsung kiện nhau rồi thoả thuân với nhau để giải quyết việc tranh chấp bản quyền điện thoại di động thì thấy. Do đó, đừng nên đi kiện với người Mỹ hay để cho người Mỹ khởi kiện (như VN với vụ cá tra, cá basa).
DG: câu chuyện sao mà dài thế ôn. 
OT: ừ, thì nó dài thế, biết làm sao. Vậy có muốn nghe tiếp hay thôi. Người kể mõi miệng khô môi, chứ người nghe thì có tốn hao năng lượng gì đâu, mà than với thở.
DG: dạ, đã lở phóng lao thì phải theo lao, biết làm sao đây.
OT: ừ thì chịu khó nghe tiếp. (6) cái xã hội Mỹ hình như bị vây bủa bởi tấm lưới rộng lớn các luật sư. Tất cả mọi xí nghiệp, công ty sản xuất kinh doanh gì gì đó đều phải có luật sư toàn thời gian, hoặc bán thời gian tuỳ theo qui mô của mình. Công việc của các luật sư này là khai thuế, kiểm tra hợp lệ các hợp đồng hợp tác kinh tế, v.v.. Các cơ quan chính quyền, các tổ chức xã hội, kinh tế, ONG đều phải nhờ đến các văn phòng luật sư, vì họ có thể bị người dân đi kiện vì thiếu trách nhiệm này nọ. Một cành cây mục rơi trúng đầu một người dân (nếu người này là một VIP) lở gây ra tai nạn thì công ty công viên cây xanh sẽ phải đi hầu toà thông qua ông luật sư của công ty.
Hầu hết các gia đình thượng lưu giàu có ở Mỹ đều có một hoặc nhiều văn phòng luật sư nổi tiếng giúp việc cho mình liên quan đến tài sản (tài khoản ngân hàng, chứng khoán, bất động sản..), đến các hợp đồng hôn nhân, thủ tục thừa kế chia tài sản, ly dị, v.v..
DG: nếu ở VN mà có luật sư như thế, thì mấy cái vụ sổ đỏ sẽ bớt rắc rối, đở biết mấy.
OT: ôn không biết, nhưng thử đề nghị các luật sư xem họ có mặn mà hay không. Nhưng theo OT nhận thấy, thì hiện tình ông NN ta không coi trọng vai trò quan trọng của luật sư, xem họ như là tàn dư của chế độ thực dân để lại. Các ông NN ta quên dưới cái thời thực dân trước kia, chính các luật sư yêu nước đã bào chữa cho các cán bộ lãnh đạo cách mạng khỏi tù tội, mà không lấy thù lao.
DG: ôn ơi là ôn. Nói làm chi cái loại người ăn cháo đá bát đó cho nó đau cái bao tữ.
OT: bây giờ có muốn nghe hay không điểm số 7?
DG: xin lỗi, con hơi tào lao. Ôn tiếp tục đi.
OT: (7) xung quanh Whasington, gần Maryland, có một vùng đất gồm toàn biệt thự, mà chủ sở hữu là 12.000 tên luật sư nổi tiếng hành nghề gọi là "vận động hành lang" (lobbyist). Họ làm việc cho những tập đoàn thuộc những nhóm lợi ích (một từ mà bà con ta bắt đầu quen dùng) nào đó. Lương của họ bình quân 1 triệu đô/ tháng (= 22 tỹ đồng VN / tháng), nghĩa là 12 triệu đô / năm. Trừ đi thuế thu nhập vào khoảng 55% thì họ còn vào khoảng 5 triệu đô / năm,  họ thuộc lớp thượng lưu chóp bu của xã hội Mỹ. Vì là xuất thân luật sư, nên những người này lo thảo ra sẵn những điều luật cho các đạo luật mà một nghị sĩ nào đó sẽ đựơc vận động đưa ra biểu quyết ở quốc hội. Các nghị sĩ quốc hội chỉ có việc biểu quyết, chứ luật đã viết ra rất chặt chẽ bởi những luật sư nổi tiếng. Cách lảm luật ở Mỹ khác cách làm ở ta. Nói tóm lại, thông qua các luật sư kỳ cựu nổi tiếng, các nhóm lợi ích Mỹ, thường là giới nhà giàu của các tập đoàn, chi phối toàn bộ nền kinh tế không những của nước Mỹ mà của thế giới. Cái chi mà không có lợi cho nhóm nhà giàu nào đó, thì khỏi có luật. Chẵng hạn cái luật bảo hiểm y tế cho thêm 20% người Mỹ nghèo (hiên chỉ 60% người Mỹ được bão hiễm y tế, trong khi ấy 100% ở Pháp) bây giờ được gọi tếu là Obamacare, được soạn thảo rất kỹ lưởng bởi bà Hillary Clinton, thời tổng thống Clinton, không được thông qua, nay lấy lại bởi Obama đưa vào biểu quyết, nhưng cũng không đuộc thông qua một cách trọn vẹn ở quốc hội. Chẵng qua là ví các hãng bảo hiễm thấy khòng có lợi cho họ.
DG: sao mà rắc rối thế?
OT: tới đây, ôn xin hết.
DG: à, mà sao ôn ở VN có bao giờ đi Mỹ đâu, mà chuyện chi ở Mỹ có vẽ ôn biết nhiều hơn Việt kiều ở Mỹ.
OT: thật ra, trước 1975, ở miền Nam, ôn chỉ lo việc IT, nên cũng ít để ý đến chuyện nước Mỹ. Nhưng sau 1975, ôn có mấy đứa cháu con bà chị ruột vượt biên qua Mỹ, sau trở thành Việt kiều. Nhân những dịp chúng về thăm gia đình, ôn chỉ đòi chúng nó đem cho ông vài chục quyển sách best-seller để đọc cho vui qua thời gian. Ôn khoái đọc sách lãng mạn, truyện ký sự toà án, truyện trinh thám. Còn truyện science fiction thì ông không thích. Sách chúng mua toàn là sách phế thải từ các thư viện bán ra chỉ 1$, về đây đọc xong, ôn đem xuống Nguyễn Huệ bán lại 1,5$.
DG: ôn có đầu óc kinh doanh quá ta.
OT: từ những câu chuyện trong sách, từ báo chí điện tử trên internet,và từ wikipedia và google ôn hình thành kho kiến thức của ôn. Đâu có chi là khó, là lạ. Thôi ông ngưng ở đây nhé.
DG: dạ, con cám ơn ôn. Ôn chơi lan xong chưa.
OT: xong rồi ngày hôm qua. Bây giờ, ôn thất nghiệp. Chưa biết làm gì tiếp đây, để người ta gọi là vui thú điền viên.

DƯƠNG QUANG THIỆN - 12/07/2014 - 9:00 AM

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Cuộc Trò Chuyện Tại Ngôi Nhà 84A/7...
(30.09.2006, 10:41 am GMT+7)
Đó là một ngày mưa dầm dề. Những đóa hoa lan nhảy nhót vui tươi trong khu vườn xinh đẹp của ông bà Dương Quang Thiện. Các sinh viên Đại học An Giang đã nhận học bổng mang tên người kỹ sư tin học này đã trò chuyện cùng ông, chứng kiến niềm say mê của ông khi nói về tin học.
 Tạo trang in

Vì yêu mến những người đang xây dựng Đại học An Giang.
Từ năm 2001, học bổng Dương Quang Thiện được trao cho sinh viên trường Đại học An Giang dù ông Thiện chưa từng đặt chân tới mảnh đất này trước đó. Ông tâm tình: "Đơn giản là vì sự mến mộ và tin yêu những con người đang xây dựng Đại học An Giang". Lúc đầu mỗi suất học bổng trị giá 1.000.000đ/sinh viên, sau đó tăng lên 1.500.000đ/ sinh viên. Đến năm học 2006-2007, đã có 450 sinh viên Đại học An Giang được tiếp sức đến trường bằng học bổng Dương Quang Thiện. Năm ngoái, ông Thiện có ý định dừng trao học bổng này tại Đại học An Giang để đến một nơi khác nhưng bà Agnes, vợ ông lắc đầu: "Không được". Bà nói: "Sinh viên An Giang còn khổ lắm". Ông hóm hỉnh: "Lời của bà là mệnh lệnh đối với tôi". Ông bà khẳng định: "chúng tôi sẽ trao Học bổng Dương Quang Thiện cho sinh viên Trường Đại học An Giang cho đến chết".
Năm nay ông Thiện 73 tuổi. Bà Agnes 80 tuổi. Cả hai vẫn còn nhớ rất nhiều kỉ niệm xưa: lúc học ở Pháp, lúc làm việc ở Thụy Sĩ, lúc về Việt Nam làm kỹ sư tin học cho IBM. Bà có niềm vui đọc những lá thư sinh viên khắp nơi gửi tới. Có những lá thư bất ngờ, ấn tượng; có những lá thư vụng về viết khúc trước đoán được khúc sau.
Bên trong căn nhà số 84A/7, hai bà chăm sóc khu vườn với rất nhiều chậu phong lan đủ màu sắc. Ông có niềm vui viết sách và đã xuất bản hơn 50 đầu sách về tin học. Ở tuổi 73, bộ Net toàn tập (tám tập - sáu quyển lý thuyết và hai quyển thực hành) vừa phát hành của ông được rất nhiều người quan tâm. Đó không chỉ là bộ sách tâm huyết của cây cổ thụ trong làng tin học mà còn là tâm tư gửi đến thế hệ trẻ. Sinh viên tin học có thể tự học toàn diện về Net và C#. Ánh mắt, giọng nói hào hứng của ông truyền đến người nghe niềm đam mê và những ưu tư của người kỹ sư chưa bao giờ thôi nghĩ về tin học và lý thuyết Quản lý hệ thống. "Kĩ sư Công nghệ thông tin được đào tạo của chúng ta hiện nay mới sẵn sàng trở thành lập trình viên, đi gia công phần mềm, hệ thống cho các nước phát triển. Nhân công giá rẻ ở các nước thuộc thế giới thứ ba đang ngày đêm cày bừa cho những công ty phần mềm tầm cỡ trụ sở tuốt ở Mỹ hay Châu Âu. Việt Nam muốn tiến bộ, muốn không bị phụ thuộc và công nghệ nước ngoài thì phải viết cho được những phần mềm quản lý hệ thống phục vụ các đơn vị trong nước: Phần mềm tính điểm tuyển sinh, phần mềm quản lí nhân công, quản lý hàng hóa bán lẻ...". Bộ sách Phân tích và thiết kế hệ thống thông tin trong quản trị xí nghiệp sắp ra mắt của ông Thiện là dành cho những sinh viên ra trường muốn ứng dụng tin học vào trong hệ thống quản trị xí nghiệp.
Để tri ân một tấm lòng...
"...Khi tôi còn trẻ, cha làm y tá, nhà nghèo, gia đình chỉ có thể cho tôi một tấm vé máy bay để sang Pháp du học. Cái chân có tật (ông Thiện phải cần sự hỗ trợ của một cây nạng. NV) nên không thể học ngành Nông Nghiệp theo mơ ước lúc đầu, tôi học ngành điện tử tại Đại học Bordeaux". Lúc đó cậu sinh viên nghèo Dương Quang Thiện phải đi săn học bổng để có tiền ăn học. Một lần, trượt học bổng của Pháp nhưng một ông cha người Thụy Sĩ đã hỗ trợ ông. Những lời cảm ơn đã được nói ra rất nhiều lần mà nhưng món nợ ân tình đâu bao giờ trả nổi. Như hiểu nỗi lòng người sinh viên Việt Nam, vị linh mục ôn tồn: "Anh đừng cảm ơn tôi gì hết. Khi nào anh ăn nên làm ra thì hãy nhớ đến những người đi sau".
Từ năm 1989 đến nay, không biết bao nhiêu học bổng mang tên Dương Quang Thiện đã đến với sinh viên TP HCM, các tỉnh miền Trung, miền Tây, hàng trăm ngôi nhà được xây dựng để hỗ trợ giáo viên nghèo, các phòng học, phòng ở được xây dựng khang trang cho học sinh ở Đăk Nông... Tất cả là để tri ân một tấm lòng.
Đoạn hồi ức đó cũng là lời nhắn gửi của ông bà Dương Quang Thiện đến các sinh viên đã và sẽ nhận học bổng này. Một là học giỏi. Hai là hãy nhớ đến những người đi sau.
Ngày 6-10-2006, 75 sinh viên Đại học An Giang sẽ nhận học bổng Dương Quang Thiện lần thứ 6. Ông bà không hứa sẽ có mặt. Bà mới xuất viện tuần trước. Sức khỏe đã tốt hơn nhưng đi xa là việc khó khăn dù ai cũng mong đợi sự có mặt của hai người.
Đã có nhiều sinh viên của Đại học An Giang chưa bao giờ biết mặt ông bà Dương Quang Thiện, và sẽ còn có nhiều sinh viên không được nắm bàn tay nhăn nheo của ông bà để nói lời cảm ơn được ghi sâu nơi đáy lòng của họ. Điều ấy không sao cả, miễn là sau này "khi ăn nên làm ra, hãy nhớ đến thế hệ sau". Từ Sài Gòn, hai mái đầu bạc ấy vẫn hướng về sinh viên đại học An Giang với rất nhiều yêu thương trìu mến.

Hồng Vân.
Ảnh: Vân - Tèo 

CẤM VẬN LÀ GÌ?


NCVCDG-6: NÓI CHUYỆN VỚI CÁI ĐẦU GỐI: CẤM VẬN LÀ GÌ ?

DG: con chào Ôn. Chắc mạng chạy ổn?
OT: chào DG. Tạm thời mạng đang ổn. Đừng nhắc đến tên nó, không khéo nó sẽ chơi mình cho mà coi.
DG: hôm nay, ôn có đề tài chi hay không?
OT: cả đêm ngủ không được, tới 3 giờ sáng mới chợp mắt ngủ một tí thì đã 5 giờ sáng rồi. Sáng nay làm mấy chậu phong lan mà cặp mắt nó nặng ơi là nặng, định lấy que tăm căn hai mí mắt  ra mà làm việc. À, đề tài hôm nay hả? Chuyện ôn sẽ kể, mang hơi hướng "chính chị chính em", ít khi ai đá động, không hiểu bà con có thích nghe hay không. Bây giờ, người ta khoái nghe Hoài Linh tấu hài thọc lét thiên hạ, hoặc Angela Phương Trinh giơ mông giơ vú. Chuyện chính trị người ta sợ phải vắt óc suy nghỉ động não mất năng lượng.
DG: thôi thì OT cứ kể cho bà con nghe, thay đổi món ăn tinh thần mà.
OT: thôi đành lòng chiều DG một chút. Câu chuyện như vầy: đầu tháng 7/2014 này, có tin một ngân hàng lớn của Pháp, ngân hàng BNP Parisbas bị cơ quan dịch vụ tài chính DFS ở New York, Mỹ, phạt vạ 8,9 tỉ đô (= 200.000 tỷ đồng VN) vì đã vi phạm luật cấm vận của Mỹ đối với các nước Soudan (Phi châu), và hai nước Cuba và Iran. Luật mang tên "International Emergency Economic Power Act". Ngân Hàng BNP Paribas đã thực hiện những giao dịch chui với 3 nước kễ trên lên đến 200 tỹ đô (= 2,5 triệu tỹ đồng VN).
DG: làm sao một công ty Pháp mà có thể phải tuân lệnh một đạo luật ban hành từ Mỹ. Như thế, chủ quyền quốc gia Pháp để ở đâu?
OT: ôn không phải là luật sư, nên không trả lời được. Đi mà hỏi tổng thống Pháp Hollande và tổng thống Mỹ, Barack Obama. Ôn chỉ biết rằng, nếu ngân hàng Pháp không trả tiền phạt thì giấy phép hoạt động tại sàn giao dịch tài chính tại Wall Street sẽ bị rút vĩnh viễn. Thế là toi đời.
DG: đúng là ghê gớm sức mạnh đồng đô la Mỹ.
OT: để ôn kể thêm chuyện vui Mỹ thứ hai.
DG: chuyện có hấp dẫn không ôn?
OT: hấp dẫn hay không tuỳ theo mình thân Mỹ hay ghét Mỹ. Thôi thì cứ nghe cái đã rồi tự cho lả hấp dẫn hay không. Câu chuyện liên quan đến Ukraine. Có biết chuyện Ukraine không?
DG: dạ sơ sơ, mơ mơ hồ hồ.
OT: câu chuyện bắt đầu từ đầu năm đến giờ, và chưa chấm dứt, và còn lâu mới chấm dứt. Khi LX tan rã năm 1991, thì Ukraine tuyên bố độc lập. Cộng đồng châu Âu (EU) và Mỹ muốn lôi kéo Ukraine vào khối EU để NATO có thể ép sát đặt tên lữa lá chắn sát biên giới Nga, thay vì đặt ở Ba Lan quá xa xôi.
DG: như vậy, ông Nga nào mà chịu nổi. À, vì vậy mà EU, Mỹ è nhau lật đổ ông tổng thống Youkanovitch, thân Nga.
OT: đúng thế. Thì sau đó, bán đảo Crimee, thuộc Ukraine, liền đòi ly khai xin sát nhập vào Nga. Thế là Nga lật đật làm mọi thủ tục ôm chặt Crimee vào lòng, mặc dầu Mỹ và EU kêu la bài hải là bất hợp pháp. Tổng thống Putin đáp trả: trường hợp Crimee giống như trường hợp Kosovo trước đó. Nếu Mỹ và EU cho sự ly khai của Kosovo khỏi Serbie là hợp pháp, thì ly khai của Crimee khỏi Ukraine cũng là hợp pháp.
DG: thế là Mỹ và EU bị bí, câm họng.
OT: họ đâu có họng để mà câm. Họ liền bàn nhau cấm vận Nga, nhất là đối với Putin và các bạn tỉ phú của Putin: tài khoản ngân hàng ở ngoại quốc bị khoá phong toả, cấm đi du lịch, đi shopping đối với các mệnh phụ phu nhân. 
DG: mà hình như Nga cũng tính chuyện trả đủa các công ty Mỹ và EU đang đầu tư ở Nga thì phải?
OT: ừ, có đấy. Chẵng hạn, Putin ra lệnh hình thành hệ thống thẻ tín dụng cho dân Nga, và cho đóng cửa các công ty Mỹ về tín dụng như Master Card, hoặc Visa, v.v.. Nhưng nhìn chung thì Nga thua thiệt trong trận đấu này, một trận đấu giống như thời chiến tranh lạnh giữa TB/CS.
DG: xem ra vấn đề không đơn giản chút nào.
OT: đúng thế. Có 2 vấn đề chính: (1) Nga không muốn cho Mỹ/EU/NATO áp sát biên giới Ukraine/Nga; (2) Nga sẽ mất thị trường khí đốt cho EU/Ukraine trong tương lai. Trong tương lai, Mỹ sẽ là nhà xuất khẩu hàng đầu thế giới về khí đốt phiến đá (schiste).
DG: hình như Nga giãi quyết điểm 1 bằng cách xúi dân miền Đông và Nam Ukraine, nói tiếng Nga, đòi hỏi thể chế liên bang để vùng này sẽ là vùng đệm giữa EU/NATO và Nga.
OT: đúng thế. Còn điểm 2, Putin đã tạm thời giãi quyết bằng cách ký hợp đồng với Tập Cận Bình  cung cấp trong tương lai 400 tỷ đô la dầu khí cho TQ. Mỹ ngẫn tò te về vụ mua bán này, và VN buồn lòng khi Putin không nói gì giúp VN về vụ biển Đông.
DG: đúng là cái lắt léo của chính trị.
OT: tới đây câu chuyện Ukraine đã giãi thích tường tận. Không biết bà con thấy thế nào? Còn cậu. Trong 2 câu chuyện vừa kể trên, DG thấy có chung một yếu tố quan trọng nào không?
DG: dạ, không thấy.
OT: thế mà không thấy hả? Đó là vấn đề cấm vận. Ngón nghề rất điêu luyện của chính phủ Mỹ.
DG: à, con thấy ra rồi.
OT: tới đây, OT gởi cho đọc bài : "Cấm vận là gì?". Ông chưa bao giờ đọc một bài nào nói về cấm vận. Bài này ông đúc kết từ những hiểu biết lượm lặt từ trước đến nay của ông. Sau đây là nội dung.

Cấm vận là gì?

Cấm vận dịch từ chữ embargo.  Ngoài từ embargo, còn có từ cùng mang ý nghiã là sanction (trừng phạt). Nghĩa là khi hai nước giao chiến, thì nước mạnh thế thường sử dụng chiêu cấm vận (hoặc trừng phạt) để làm cho đối phương yếu đi. Hồi xưa, khi con người ta chưa văn minh hiện đại như ngày hôm nay, thì chiêu cấm vận rất thô thiển. Nghĩa là thế nào? Theo thời xa xưa ấy, cấm vận đơn giản là cấm vận chuyển cho đối phương. Nước mạnh cấm vận cái gì đối với nước yếu? Người ta, nếu có thể được thì người ta ngăn ngừa vận chuyển vũ khí, đạn dược, lương thực, thực phẩm, xăng dầu, thuốc men, nghĩa là bất cứ cái gì làm cho đối phương suy yếu. Các đồ vận chuyển thường theo đường bộ, đường xe lữa, đường thuỹ hoặc đường hàng không? Do đó, cấm vận nghiêm ngặt thường phải cho kiểm soát ngã biên giới đường bộ, đường sắt, bến cãng đường thuỹ, hoặc các sân bay đường hàng không. Nhưng ngày con người càng tinh vi, tiến bộ, văn minh thì chiêu cấm vận không còn thô thiển như ngày xưa. Người ta cấm chuyển tiền qua ngân hàng cho phe thù địch. Người ta cấm buôn bán giao dịch, xuất khẩu cũng như nhập khẩu bất cứ thứ gì với đối phương. Người ta cấm truyền thông (điện thoại, internet, vệ tinh, v.v..). Người ta cấm các vị lãnh đạo, hoặc bạn bè thân thuộc của các lãnh đạo phe đối phương đi du lịch, hoặc đi dư hội thảo, hoặc đi shopping. Tóm lại, cấm cái chi được thì cứ cấm, vận cái chi được thì cứ vận. Nhưng vào cái thời buổi mà người ta tự phong là hiện đại, văn minh, dân chủ này, cái việc cấm vận lại càng siêu đẵng ở cái chỗ: nước X, mạnh hơn nước thù địch Y, ra lệnh cấm vận đối với Y. Nếu lệnh cấm vận hiệu lực đối với dân chúng nước X thì không nói làm gì, nhưng cái siêu ở đây, các nước A, B, C, .. kể cả nước từng tuyên bố trung lập như Thuỵ Sĩ, không thù địch đối với nước Y , cũng phải tuân theo lệnh cấm vận của nước X. Siêu chính là ở chỗ đó. Tới đây, bạn đã hiểu cấm vận là gì?

Bây giờ, Thiện mỗ xin nêu ra vài thí dụ thực tế về cấm vận từ sau thế chiến thứ hai.

(1) Trước tiên là VN. Sau 30/4/1975, VN hoàn toàn độc lập, nhưng đối với Mỹ là một chén đắng, nói theo kiểu công giáo. Chính phủ CSVN tưởng bở là đây là lúc phục hồi hàn gắn vết thương chiến tranh, phát triển đất nước theo đường lối XHCN mà mình đã lựa cọn. Đâu có ngờ Mỹ ra lệnh cấm vận đối với VN, không cỏ lý do gì hết, ngoài lý do cay cú bị thua trận : "Đồn rằng châu chấu đá xe, tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe lăn".  Đã không bồi thường chiến tranh vì thua trận mà còn chơi trò cấm vận. Đúng la cao bồi Mỹ. Cấm vận suốt 20 năm, từ 1975 đến 1995, năm Mỹ bình thường hoạ ngoại giao với VN. 20 năm bị cấm vận, không làm ăn chi được, ngoại bất nhập, nội bất xuất. Nghĩa là không có ngoại tệ nhập nguyên liệu để sản xuất, không thể xuất khẩu bán ra được cái gì để cỏ ngoại tệ. Mãi đến năm 1993, khi VN đòi Mỹ bình thường hoá ngoại giao, thì Mỹ ẻp VN ký một thoả thuận trả món nợ 2,8 tỷ đô mà Nguyễn Văn Thiệu, tổng thống VNCH, đã nợ Mỹ trong chiến tranh VN. Vì muốn Mỹ bỏ cấm vận nếu được bình thường hoá để có cơ hội phát triển kinh tế, nên VN đành bóp bụng đi vay 2,8 tỷ đô của IMF trả nợ cho Mỹ. Đã không nhận được bồi thường chiến tranh, mà còn phải trả nợ chiến tranh cho Nguyễn Văn Thiệu. Nghĩ cũng lạ. Bạn thấy hiệu quả cấm vận thế nào đối với VN. Qua 1995, Mỹ mới bình thường hoá ngoại giao với VN.

(2) Thứ đến trường hợp Cuba. Fidel Castro lật đổ chế độ Batista, thân Mỹ, năm 1959, lập ra chế độ CS ở Cuba. Khi những người giàu (phần lớn là người Mỹ) vượt biên bỏ qua Miami, Mỹ, thì Mỹ bắt đầu cuộc chiến tranh lạnh với Cuba. CIA tiến hành một cuộc chiến tranh chớp nhoáng, thường được gọi chiến tranh vùng vịnh Con Heo, chống Cuba, nhưng thất bại não nề. Thế là từ 1959,  Mỹ ra lệnh cấm vận Cuba, cho tới nay 2014, nghĩa là suốt 55 năm, một cuộc cấm vận dài nhất trong lịch sữ thế giới. Hằng năm, đầu mỗi kỳ họp thường niên của Liên Hợp Quốc, thì người ta đệ trình một nghị quyết yêu cầu Mỹ bãi bỏ cấm vận Cuba. Toàn thể các quốc gia LHQ đều bỏ phiếu thuận, chỉ trừ 2 lá phiếu của cặp bài trùng Mỹ - Israel là chống. Vì nghị quyết không mang tính ràng buộc, nên chả ai làm gì nổi sự thù vặt bướng bĩnh của Mỹ. Mà đâu đã hết, suốt chừng ấy năm, CIA đã tiến hành 178 cuộc thủ tiêu Fidel Castro mà không thành công, thật là kinh khủng. Bây giờ, Fidel đã rút lui vào hậu trường chính trị, nên Mỹ bắt đầu nới lỏng cấm vận, bắt đầu là việc cho thân nhân Cuba kiều về thăm quê hương. Theo Thiện mỗ, ngày nào cái gai Fidel Castro còn sống sờ sờ trước mắt ông cao bồi kiêm mafia Mỹ, thì cấm vận Cuba bé nhỏ vẫn còn dài dài. Có người ác độc đang cầu Chúa kéo Fidel về trời cho nhanh nhanh, chứ CIA đã thử 178 lần rồi không thành. Năm nay Fidel cũng đã 88 tuổi, chắc không còn bao lâu nữa thì Cuba thoát khỏi cảnh cấm vận tàn ác của Mỹ.

(3) Chiến tranh lạnh với các nước trong khối CSCN: Liên Xô, Trung Cộng, Bắc Việt, Bắc Triều Tiên, Cuba, các nước Đông Âu (khối Varsava). Chiến tranh lạnh chỉ xuất hiện sau thế chiến 2 đối với các nước thuộc khối CSCN như kể trên, khởi xướng và cầm đầu bởi Mỹ. Đây là một cuộc chiến thầm lặng, âm ỷ, không súng đạn, ít thấy thương vong máu me đầy mình, nhưng người chết thì không thiếu. Vũ khí lợi hại nhất trong chiến tranh lạnh là cấm vận. Cái gì có thể làm cho các nước CS bị kiệt quệ (kể cả để cho con trẽ nước CS suy dinh dưởng) thì ra tay cấm vận: kinh tế, tài chính, giao thương xuất nhập khẩu, du lịch, văn hoá. Cái tệ hại, là bắt buộc toàn thế giới không theo CS phải tuân thủ các luật lệ cấm vận của mình đề ra chống khối CS, chẵng hạn vụ ngân hàng BNP Parisbas của Pháp vì giao dịch chui với Soudan, Cuba, và Iran mà bị Mỹ phạt vạ 8,9 tỷ đô la trong tháng 6/2014 vừa rồi.

Nhìn chung thì : (1) Trong tất cả các quốc gia trên thế giới, thì từ 1945 trở đi, Mỹ là nước duy nhất sử dụng chiêu cấm vận đối với các nước mà Mỹ không thích, dù nước này chưa hề khiêu chiến với Mỹ, thí dụ VN; (2) Mỹ chuyên cấm vận các nước theo chủ nghĩa CS, vì họ cho CS là vô thần. Mà vô thần là đi ngược lại đạo thiên chúa. Nên (a) nước nào là CS mà họ đánh được thì họ đánh (thí dụ: Bắc VN), không đánh được thì ra tay cấm vận (thí dụ: Cuba, VN sau 1975); (b) nước nào có lãnh tụ sắp biến nước mình thành CS hoặc theo CNXH thì họ tìm cách thủ tiêu (thí dụ: Patrice Lumumba người Congo bị thủ tiêu bởi CIA năm 1961, vì ông này thắng cữ thù tướng nước Congo, cựu thuộc địa Bĩ, và là một người CS; Salvador Allende, tổng thống XHCN của Chili bị Pinochet hợp tác với CIA lật đổ năm 1973, vì sợ Chili biến thành một nước CS). (3) Những nước nào, không thuộc phe CS, nhưng chống đối Mỹ hay đụng chạm đến quyền lợi của Mỹ, thì Mỹ cũng ra tay cấm vận. Thí dụ : Iran sau khi vua Palevi bị giáo chủ Khomenie đuổi khỏi Iran, hoặc Myanmar.

Tới đây, thiết nghĩ bạn có thể hình dung cấm vận là gì. Thường người ta ít quan tâm đến cấm vận. Nhưng hậu quả của nó rất tệ hại không tưởng tượng nổi.

OT: bài viết khá dài, phải không DG?
DG: dạ, đọc mệt quá, toàn là sự kiện mà tụi con ít biến đến. Đúng là chính chị chính em.
OT: xin chúc mọi người ngủ ngon, nhưng đừng mớ đến mấy ông cao bồi Mỹ nhá.

DƯƠNG QUANG THIỆN - 9/7/2014 - 8:27 PM