Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2016

Suy nghĩ LTLT: TPP là gì thế bà con?

23/11/2016: Sáng

SUY NGHĨ LUNG TUNG LANG TANG: TPP LÀ GÌ THẾ BÀ CON.?

Người ta bàn đi bàn lại cái hiệp uớc TPP (Trans Pacific Partenership) mà VN định ký với Mỹ, mà TT mới đắc cữ, ông Trump thì tuyên bố là sẽ cho cái hiệp ước này vào xọt rác, ngày ông ta nhậm chức, một hiệp ước tâm huyết của ông Obama. Kết quả là quốc hội VN cũng tạm gác một bên việc phê chuẩn hiệp ước này. Và bên trời Tây, các nước EU cũng ngưng một hiệp ước tương đương mang tên là TTIP gì đó.

Bây giờ, hỏi các anh chị CNTT (IT) họ có biết chi về cái hiệp ước trao đỗi tự do thương mãi TPP này hay không? Thì chắc 100% là các anh chị IT này sẽ trã lời họ chỉ biết Web, SQL, NET, Java, PHP, IoT, AI, BI,... chớ TPP thì chịu thua. Cũng đúng thôi.

Ta nên bắt đầu từ nguyên uỷ. Sau Thế chiến 2 các quốc gia Âu Mỹ họ bắt đầu phát triển kỹ nghệ, của mỗi nước. Vào thời ấy, lấy thí dụ nước Pháp, thì kỹ nghệ Pháp kém xa Hoa Kỳ, nhất là các sản phầm tiêu thụ và giãi trí. Để bảo vệ ngành sản xuất nội địa, nước Pháp đành dựng lên hàng rào thuế quan chống các hàng đến từ Mỹ. Nghia là thuế suất cao hơn đối với các hàng nhập khẩu để giúp đở hàng nội địa. Trong những trường hợp như thế đòi hỏi tinh thần yêu nước, hoặc hô khẩu hiệu "người Pháp dùng hàng Pháp" ít khi thành công. Cho nên chánh sách bảo hộ mậu dịch (protectionism) là hay nhất. Tuy nhiên, nước Pháp cũng yêu cầu các xí nghiệp của mình phãi sản xuất hàng hóa ngày càng tốt, giá ngày càng rẽ, tăng sức cạnh tranh chứ không được ỷ lại mãi mãi vào chính sách bảo hộ mậu dịch của NN, kiểu bế quan tỏa cảng.

Thế là theo thời gian, phát triển kỹ nghệ của châu Âu và của Nhật Bản ngày càng mạnh so với Mỹ, nên chế độ bảo hộ mậu dịch không còn tác dụng mà lại là một cản trở đối với thương mãi thế giới. Thế là vào năm 1944, 23 quốc gia tại Hội nghị Bretton Woods đã đề xuất thành lập Tổ chức Thương mại Quốc tế (International Trade Organization - ITO) nhằm thiết lập các quy tắc và luật lệ cho thương mại giữa các nước. Hiến chương ITO được nhất trí tại Hội nghị của Liên Hiệp Quốc về Thương mại và việc làm tại La Habana tháng 3 năm 1948.  Tuy nhiên, Thượng nghị viện Hoa Kỳ đã không phê chuẩn hiến chương ITO này vì lo ngại hàng hoá của Mỹ sẽ bị cạnh tranh, nên Hội nghị chỉ giữ lại được Thoả thuận chung về Thuế quan và Mậu dịch GATT. (General Agreement On Tariffs And Trade - GATT)

Khi có GATT rồi, và theo thời gian TB Mỹ thấy là quá bó hẹp nên đi đến việc chủ trương toàn cầu hóa (globalisation) mọi thứ từ: sản xuất qua kinh doanh mang tính toàn cầu. Và kết quả là năm 1994, thoả thuận về tổ chức điều hành Thương Mại Quốc tế đã thành lập dưới tên WTO (World Trade Organization).Toàn cầu hoá là xu thế không thể đảo ngược. VN được Mỹ cho bình thường hóa 2 năm sau đó, 1996, nên cái háo hức vào WTO bạn cũng đã biết qua.

Cái chi cũng giống đồng tiền có 2 mặt : mặt trái và mặt phải. Đầu tiên, người ta hăm hở nhìn mặt phải của toàn cầu hóa, của WTO. Nhưng theo thời gian, mặt trái của toàn cầu hóa lộ nguyên hình. Mà điều này, chả ai cho bạn thấy. Trong blog của Ôn, (Dương Quang Thiện blog) Ôn có dịch một bài báo của một GS người Pháp: tựa đề bài báo: "Ngõ cụt của chế độ tư bản". Trong bài báo này có đề cập đến mặt trái của toàn cầu hóa mà OGT tạm tóm lược như sau: (1) các nhà máy được dời từ nước TB (Mỹ chẵng hạn) qua nước chậm phát triển (TQ chẵng hạn). như vậy được giá rẽ về nhân công, về thuê đất đai điện nước, về cấm thu thuế hai lần; (2) như vậy giá thành sản phẩm rẽ, có thể gời sản phẩm về lại quốc nội (Mỹ) với thuế nhập khẩu rẽ, và bán giá cao; kết quả là các tay TB lãi to; (3) NN phát triển (Mỹ) không thu được thuế thu nhập do công nhân bị thất nghiệp; NN phát triển còn phải trả tiền thất nghiệp. (4) công nhân bị sa thải, bao nhiêu phúc lợi xã hội (tiền BHXH, tiền hưu bổng) bị giảm, v..v..(5) NN phát triển không còn thuế thu nhập doanh nghiệp để thu, vì bao nhiêu tiền lãi xí nghiệp nó nằm trong các thiên đường né thuế như Panama, Bermude, ...Nếu bạn biết: có đến 30.000 tỹ đô của giới nhà giàu Mỹ đang lang thang trên các thiên đường trốn thuế. Thuế vụ Mỹ IRS đang tìm cách lôi số tiền này về Mỹ để đánh thuế, nhưng chưa thành công. 

Do những lý lẽ vừa kể trên, nên Trump, TT Mỹ vừa mới đắc cữ, muốn gỡ bỏ việc toàn cầu hóa, muốn lôi các nhà máy sản xuất trở về lại Mỹ. TD: Apple dự định đem các sản phẩm của mình được sản xuất tại FoxConn, TQ, về Mỹ trong năm tới. OGT đã trình bày điểm này 2 ngày trước khi tranh cử Mỹ diễn ra. Người ta gọi Trump là theo chũ nghĩa cô lập hóa (isolationism).

Chính Obama đã thấy những điểm bất lợi kể trên nên trong nhiều năm qua nên đã đàm phán TPP với các nước châu Á, và TTIP với các nước châu Âu. Ta có thể xem TPP/TTIP như là phiên bản nâng cấp của WTO trước đây. TPP là thoả thuận về toàn cầu hoá ở mức cao vì nó không chỉ liên quan đến thương mại mà còn thống nhất cả về lao động, thể chế... nên sẽ có tác dụng to lớn đến mọi khía cạnh của các nước thành viên, giúp những nước lớn (Mỹ, Nhật Bản) duy trì ảnh hưởng trong khối. Những người phản đối TPP/TTIP cho rằng nó sẽ hủy hoại các tiêu chuẩn của khối trong những lĩnh vực chủ chốt như chăm sóc sức khỏe, thị trường lao động, phúc lợi xã hội và môi trường.

Nói tóm lại, ở VN, hiệp ước TPP không được trình bày một cách minh bạch, mạch lạt bởi các nhà kinh tế, các nhà làm chính sách. Kẽ khen người chê khá nhiều khá nhộn nhịp làm cho dân làm ăn hoang man.  Ngay OGT, đã đọc khá nhiều bài, nhưng toàn là chung chung, không giãi thỉch rõ ràng. Do đó, nếu bạn đọc tới đây mà cũng chưa hiểu rõ, có nghĩa là hiểu biết của các bạn cũng bằng chừng OGT, không hơn không kém. Đành chờ dịp khác hầu bạn.

Dương Quang Thiện 23/11/2016.

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

VN ƠI: CÓ NÊN KHỞI NGHIỆP HAY KHÔNG?

VN ƠI: CÓ NÊN KHỞI NGHIỆP HAY KHÔNG?
Chắc bạn đã nghe người ta khuyên bạn nên khởi nghiệp. Khởi nghiệp dịch từ start up của Mỹ. Thủ tướng Nguyễn Văn Phúc nhà ta, tuyên bố là trong năm 2017 tới, VN sẽ là nước khởi nghiệp. Ông Chủ tích TP HCM Nguyễn Thành Phong nhà ta, ông Bí thư Thành ủy TP HCM, Đinh La Thăng, cũng hùa theo tuyên bố là trong năm tới TP HCM sẽ có 500.000 xí nghiệp khởi nghiệp. Đoàn TNCS tp HCM tuyên bố dành 100 tỷ cho khởi nghiệp. Hình như nước VN trong năm tới sẽ có nhiều cái lò bánh mì điện cho ra những ổ bánh mì khởi nghiệp rất hấp dẫn. Bà con chờ đón xem.
Sao, bạn có thấy phấn khời, hồ hởi hay không, trước các tuyên bố hùng hồn của các lãnh đạo nhà ta. Đáng lẽ trong dịp này các vị lãnh đạo anh minh nhà ta nên đặt một bài hát "Ta cùng nhau khởi nghiệp" cho nhạc sĩ Phó Đức Phương gì gì đó, cho nó hoành tráng...hát khi động thổ một xí nghiệp khởi nghiệp mới...
Tất cả làm cho OGT nực cười. Không biết nên cười loại gì... Trong khi chờ đợi tìm ra loại cười, OGT xin thưa cùng bà con BFB như vầy:
Trong FB của Ôn, OGT đã giãi thích là có cả thảy 4 cuộc cách mạng KHKT, được đánh số từ CM 1.0 - CM 4.0. CM 1.0 (xuất phát từ Anh, than đá, và máy hơi nước), tiếp theo CM 2.0 (xuất phát từ Mỹ, điện, và sản xuất hằng loạt, theo dây chuyền), cuối cùng CM 3.0 (xuất phát từ Mỹ, gọi là CM CNTT) bao giờ cũng đem lại những tiến bộ trong sản xuất và việc tạo ra nhiều công ăn việc làm mới vượt quá những công việc lỗi thời phãi loại bỏ. Còn bây giờ là CM 4.0, gọi là CM nội dung kỹ thuật số (KTS).
Khi nhìn lại chặng đường đã đi qua của nhân loại, thì CM 1.0 và 2.0 đã đem lại hạnh phúc cho nhân loại, cho tự do và dân chủ cho các quốc gia như phe TB thường rêu rao. Phải nói là 2 cuộc CM kể trên đã kết thúc từ năm 1975 trên toàn cõi châu Âu và Mỹ. Trong khi ấy thì VN ta phải trải qua 30 chiến tranh (1945-1975) nên chả biết chi 2 cuộc CM 1.0 & 2.0 này, nên chả có tí gì kiến thức KHKT diễn ra trong 2 cuộc CM này. Do đó, mãi 20 năm sau, năm 1996 ta mới biết cái tũ lạnh là cái gì, cái xe hai bánh là cái gì. Do đó, khi NN VN nói công nghiệp hóa, hiện đại hóa đát nước thì ta không có một kiến thức gì về công nghệ, về khoa học kỹ thuật. Một cái bù lon đinh vít chưa sản xuất nỗi. Vào WTO, ta chỉ là một thị trường tiêu thụ sản phẩm của các nước TB. Ta chỉ có thể xuất khẩu nông sản, hải sản, cà phê,v.v.. là những gì nông dân nhà ta làm ra được, chứ kỹ sư TS KHKT thì không thấy sản xuất cái gì để xuất khẩu. Nếu trong danh sách hàng xuất khẩu có những mặt hàng công nghệ, đó là sản phẩm của các công ty FDI. TD: điện thoại di động của Samsung. Do đó, ta không có CM 1.0 & 2.0.
Bây giờ nói qua CM 3.0 là CNTT hay là tin học hóa. Kể từ 1960 đến 1975 thì các nước Âu Mỹ đã bắt đầu tin học hóa tất cả nghiệp vụ hành chánh trong cơ quan công quyền hoặc nghiệp vụ kinh tế trong các xí nghiệp lớn thông qua các máy tính lớn (mainframe) của IBM, Bull, NCR, Honeywell. Chỉ khi xuất hiện máy vi tính, năm 1975 trở đi, thì việc tin học hóa các công ty vừa và nhỏ ở Âu Mỹ bắt đầu và kết thúc vào năm 2015. Như vậy CM 3.0 ở Âu Mỹ đã kết thúc trong năm 2015 vừa qua. Và CM 4.0 bắt đầu từ năm nay 2016.
Còn VN thì thế nào?. Như đã nói VN không biết chi về CM 1.0 và 2.0. Về CM 3.0 thì miền Bắc không biết chi ngoài cái máy Ba Lan Minsk duy nhất lo tính đường bay của hỏa tiển. Còn miền Nam, đến cuối 1975 thì có đến 23 hệ thống máy tính IBM 360/370. Phần lớn các máy IBM dùng tin học hóa các cơ quan công quyền về mặt hành chính: như Điện Lực, Công ty Cấp Nước, Bưu Điện, Thuế vụ, Ngân Hàng Quốc Gia, VN Thương tín, NM Đường, NM Giấy Cogido, Air VN, Bộ Tổng Tham Mưu, Quân Tiếp Vận, Nha NS Ngoại Viện, Thống Kê, Kho Bạc, Tổng Nha Cảnh Sát, Tổng Nha Kế Hoạch PTT... và các công ty tư nhân BGI, CEXO, SIPH, Ngân hàng BFA, BFC, BNP và IBM Service Bureau v..v.. Phần lớn các máy mainframe thuộc loại tối tân nhất từ 1967 trở đi. Phần lớn các máy tính này tin học hóa các nghiệp vụ hành chánh và kế toán của miền Nam. Do đó, đến 4/1975 thì coi như CM 3.0 bắt đầu ở VN nhưng bị tịt ngòi khi NN CSVN tiếp quản miền Nam, và tịt đến 1995. Nhưng qua 1996, thì cả VN bắt đầu tin học hóa, tới đây, 2016, 20 năm rồi chả đi tới đâu, trong khi Âu Mỹ người ta đã kết thúc mà VN thì chưa bắt đầu...
Bạn đã thấy rõ vấn đề chưa?. Âu Mỹ xong CM 3.0 và bắt đầu CM 4.0. Còn VN thì mới nhấp môi CM 3.0 chưa xong, thì lại đòi khởi động CM 4.0 của Âu Mỹ qua những công ty khởi nghiệp. Vì những công ty start up bên Mỹ lo CM 4.0 dựa trên nền tảng CM 3.0. Như vậy, nghĩa là thế nào: CM 4.0 dùng tất cả các thông tin do CM 3.0 phát sinh, cất trữ trên cloud. Nếu ở VN chưa có thông tin do CM 3.0 phát sinh thì làm sao khởi động CM 4.0. Như vậy, Bạn có thể thấy cái phi lô gic không: khởi động CM 4.0 khi nền tảng CM 3.0 chưa có gì ở VN.
Tới đây, bạn có thấy cái chuyện khởi nghiệp ở VN nó vô duyên hay không?. OGT thì thấy cực kỳ vô duyên giống như chuyện cái cày trước con trâu. Mời bạn giãi giùm cho các lãnh đạo nha ta.
Thôi chào.
Dương Quang Thiện 10/11/2016.

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

SUY NGHỈ LUNG TUNG LANG TANG: NẾU TRUMP THẮNG CỮ...

(4) 6/11/2016 :  Trưa

SUY NGHĨ LUNG TUNG LANG TANG

Chỉ còn một ngày nữa là dân Mỹ được đi bầu TT: Hillary Clinton hay là Donald Trump. Ai sẽ lọt vào?

Người ta ở nước ngoài, đang lo là nếu tỹ phú Trump trở thành TT Mỹ, thì có thể : (1) ông ta quay lo cho kinh tế nước Mỹ bằng cách rút lui những gì liên quan đến toàn cầu hoá. Người ta gọi chính sách này là isolationisme (thu mình về không làm ăn với bên ngoài); (2) ông ta sẽ giảm đi vai trò sen đầm quốc tế của Mỹ, như vậy NATO sẽ không còn do Mỹ điều khiển, mỗi nước tự trang trãi chi phí an ninh và chiến tranh nếu có; (3) giảm can thiệp vào các quốc gia trung đông, làm cho hiễm hoạ IS và Al Queada ngày càng giảm đi; (4) làm thế nào vốn của các công ty Mỹ trốn thuế (5 đại gia: Microsoft, Apple, Facebook, Amazon, Google) trở về Mỹ phục vụ nền kinh tế Mỹ hiện còn èo uột từ 8 năm nay sau vụ khũng hoảng subprime năm 2008; (5) làm hoà với Nga.

Bây giờ, ta thữ điểm 1 trong 5 điểm vừa kể trên.

Điểm 1:  Cho chuyễn các nhà máy Mỹ từ ngoại quốc về lại Mỹ.  Gọi là plant relocation.

Sau thế chiến 2, thì Mỹ là nước duy nhất giàu có, và nắm phần lớn khoa học kỹ thuật thế giới:  (a) ngành điện tử với các sản phẩm TV, tủ lạnh, đồ gia dụng; (b) công nghệ xe hơi, tàu thuỹ, máy bay, vũ trụ; (c) máy điện toán, nay là CNTT; (d) vũ khí & thiết bị quân sự. Với thời gian, các nước phát triển, như Nhật Bản, Hàn Quốc, TQ lần lượt nắm được các kỹ thuật công nghệ của Mỹ, rồi kế tiếp sản xuất ra những sản phẩm tiên tiến xuất khẩu qua Mỹ. Kết quả là nhiều công nghệ biến khỏi Mỹ chuyền qua các nước châu Á hoặc châu Âu. Theo thời gian, nước Mỹ thi hành chính sách toàn cầu hoá (globalisation), nghĩa là chuyễn những nhà máy ở Mỹ qua các nước kém phát triển để sản xuất rẽ hơn do giá nhân công và chi phí hạ tầng rẽ hơn ở Mỹ. Những công ty FDI Mỹ đầu tư vào những nước kém phát triển. Kết quả là gì: một mặt Mỹ sản xuất ở ngoại quốc với giá nhân công và hạ tầng rẽ mạt nên giá thành sản phẩm thấp nên khi đem hàng về bán ở Mỹ họ kiếm lời nhiều hơn. Nghĩa là những đại gia công nghệ, chẵng hạn Microsoft, Apple, ... Nhưng phía Mỹ nội địa, việc làm bị mất do việc nhà máy di dời ra ngoại quốc (ta gọi là delocalisation), NN Mỹ không thu được thuế, thêm lại phãi trã tiền thất nghiệp cho công nhân mất việc. TB Mỹ giàu lên, nhưng NN Mỹ nghèo đi, cũng như giới trung lưu và hạ lưu nghèo đi.

Do đó, nếu Trump lên làm TT, thì ông ta sẽ đặt lợi ích kinh tế lên trên lợi ich an ninh quốc tế, nghĩ là ông ta chủ trương rút các nhà máy ở ngoại quốc về lại Mỹ, tạo công ăn việc làm mới cho công nhân Mỹ. Muốn thế, NN Mỹ yêu cầu phát triễn kỹ thuật cao hơn một vài bậc làm cho các sản phẩm làm ở ngoại trở nên lỗi thời không bán được ở Mỹ. TD: Mỹ đang dự định sản xuất lại TV nhưng là loại TV tiên tiến hơn kết hợp với CNTT. Như vậy các máy TV do Hàn Quốc, TQ hoặc Nhật Bãn sản xuất ra sẽ lỗi thời về mặt kỹ thuật, khó lòng bán ở Mỹ. Nghe nói Apple sắp sửa rút lui khỏi FoxConn ở TQ, sẽ sản xuất smartphone tiên tiến hơn ở Mỹ, làm cho kỹ thuật ở FoxConn sẽ lỗi thời. Bạn có thấy vụ xe hơi tự lái Tesla của Mỹ vừa ra đời làm cho kinh tế Mỹ lên. huơng một chút, nhưng nguợc sẽ làm cho việc tiêu thụ xăng dầu giảm đi, Nga và A Rập Xê Út vì đó có thể mệt, cũng như các hãng xe hơi Nhật, Hàn sẽ gặp khó khăn cạnh tranh với Tesla.

Hậu quả của việc rút lui về quê nhà Mỹ như theo ý của Trump khi trở nên TT thì TQ chẵng hạn sẽ gặp nhiều khó khăn có thể nghĩ ra được: cái nực cười là sau nhiều năm phát triển nhờ làm ăn với Mỹ, TQ đã lấy những cái lãi một phần làm dự trữ, một phần đầu tư vào hạ tầng cơ sở, nhà xuỡng, một phần tăng lương cho công nhân làm cho giá công nhân không còn rẽ như thuở ban đầu. Mức sống của nhân dân lần hồi cao dần lên, nhờ toàn cầu hoá với Mỹ. Bây giờ, Các công ty FDI Mỹ rút lui về Mỹ. TQ sẽ ra sao: các bạn có thể đoán ra được. Bao nhiêu lãi dành dụm dưới dạng những nhà máy văn phòng, giờ trở thành hoang vắn, công nhân thất nghiệp quen với luơng cao truớc đây có thể nào trở thành nông dân rút lui về nông thôn, hay là ở lỳ lại thành thị gây bất ổn cho thành phố. Biết bao nhiêu là kịch bản tồi tệ có thể rút tỉa ra.

Bốn điểm khác còn lại, nếu rãnh OGT sẽ có dịp bàn luận với các bạn yêu quí. Ráng chờ, nếu Trump đắc cữ TT.

Duong Quang Thiện 6/11/2016.

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

BẠN CÓ BIẾT CÁI NGHIỆP ĐĨ IT LÀ THẾ NÀO KHÔNG?

(3) 1/11/2016 : Chiều
BẠN CÓ BIẾT CÁI NGHIỆP ĐĨ IT LÀ THẾ NÀO KHÔNG?
Bạn có biết không: dân IT thường rất hãnh diện là nghề của họ cao quý lắm nên lương của họ thường cao hơn so với ngành nghề khác, đến nổi Trương Gia Bình tay CEO của FPT bảo rằng một LTV IT giá trị bằng 1.000 nông dân. Nhưng bạn chớ nghe họ nói mà trở nên tự ti.
Này nhé: Suốt cuộc đời của dân IT chỉ làm 4 điều sau đây: (1) đình hình những dữ liệu/thông tin nào cần xữ lý (giống như nguyên liệu nấu ăn); (2) thu thập dữ liệu/thông tin rồi cho ghi trữ đâu đó, dưới đất hay trên mây (cloud) dưới dạng một cái "tệp" (dân miền Bắc gọi thế, dân miền Nam thì gọi là một tập tin, file). (3) Khi nào cần thì lôi cái thông tin đó xuống rồi nấu nấu xào xào với các thông tin từ các tệp khác để cho ra một thông tin mới khác hoặc một báo cáo mới khác, hoặc một biểu đồ khác...; (4) cuối cùng cho cất trữ cái kết quả xào xào nấu nấu (process) lên một cái tệp mới, hoặc ghi nối đuôi lên một cái tệp củ, hoặc cho hiện lên màn hình cho người ta ngắm, hoặc cho in ra trên giấy gọi là một báo cáo. Hết. Cuộc đời đi đi lại cũng chĩ chừng nớ việc: ghi ghi, đọc đọc, xào nấu, nấu xào, cuối cùng ghi ghi. Bạn có thấy cái vòng (loop) luẩn quẩn đó không: kẽ hòng muốn thoát, người mong chui vào.
Thế mà OGT đã làm cái nghề IT như thế từ 1964 đến nay là 52 năm. Kinh.

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

LÊ BÁ KHÁNH TRÌNH VS NGÔ BẢO CHÂU

(3) 30/10/2016: Chiều.

LÊ BÁ KHÁNH TRÌNH VS NGÔ BẢO CHÂU

Có một cô nàng théc méc: (1) nhà toán học Lê Bá Khánh Trình, một thời nổi tiếng được giải toán quốc tế, về lại nước và chuyên đi dạy, nhưng sau đó im ru bà rù. (2) một ông toán học nổi tiếng khác mang tên Ngô Bảo Châu, được giải thưởng Fields, ông này sao lên báo hà rì hà rầm. Cô nàng théc méc tại sao, một người ở trong nước thì im ru bà rù, một người ăn lương đại học Mỹ thì hà rì hà rầm. Có một cô nàng khác, phản biện: "Và còn nhiều người đoạt HCV Toán Quốc Tế cũng ra nước ngoài và chìm nghỉm ở đâu đó. Nên câu hỏi này về cơ bản là không cần phải trả lời vì chẳng có gì để trả lời ạ.". Tôi nghiệp cô théc méc. Nó giống cái chuyện cô giáo nào đó làm thơ bắt đầu bởi câu: VN sao ngộ quá anh ơi.

Thật ra, người làm toán, họ đâu cần chi bao nhiêu vật tư nguyên liệu để làm việc: cái đầu, quyển vở, và cây viết. Thời đại KTS thì có thể cần đến một cái máy tính siêu tốc để giãi quyết những bài toán đang nghiên cứu. Nhưng có lẽ, LBKT không có những bài toán hóc búa phải giải sử dụng máy tính siêu tốc, nên chọn ở lại nước lặng lẽ làm nghề gõ đầu trẽ thích toán. Anh ta đúng là một nhà giáo chân chính, hiểu biết cái giá trị thực của mình.

Còn chuyện ông GSTS Toán Ngô Bảo Châu lại là một chuyện khác. Bố mẹ ông NBC là thành phần trí thức miền Bắc, nhưng hình như có vấn đề gì với NN trong phong văn nhân giai phẩm. Do đó, cha mẹ tìm cách cho ông NBC thoát khỏi cái không khí ngột ngạt ở miền Bắc. Một học bổng đi học Pháp là một dịp may cho ông NBC. Phải nói, nước Pháp rất hâm mộ những nhân tài giòi toán không cần biết họ đến từ quốc gia nào. Anh chị Tú tài nào có cái bằng MPC (math, physique, chimie - toán lý hoá) là cha mẹ cưng như điếu đổ. Do đó, sống trong một môi trường như thế, thêm lại có tài, nên NBC đoạt được giãi Fields.

Nhưng có một điễm hơi kỳ kỳ là: trước khi nhận giãi, ông Châu đã bỏ quốc tịch Việt lấy quốc tịch Pháp mà không ai biết. Cho nên khi nhận giải ông Châu là người Pháp chứ không phải là người Việt, và TT Pháp Hollande đã tặng huân chương cho ông Châu, nhân danh nước Pháp. Cái vô duyên nhất là báo chí VN rầm rộ về vụ ông Châu tưởng là nhân danh VN thì lại là Pháp. Cái vô duyên thứ hai, ông Châu mang quốc tịch ngoại, mà lại được cấp một cái villa để chứng tỏ là NN trọng dụng nhân tài.

Cái kỳ kỳ kế tiếp, là mang quốc tịch Pháp nhưng Ông Châu lại được tuyển dụng bởi một đại học Mỹ. Nghĩa là, VN bỏ công nuôi ông Châu 22 năm, nước Pháp bỏ công bỏ của nuôi ông Châu 4 năm, và cuối cùng thì thằng Mỹ đón lỏng sử dụng ông Châu, không đầu tư một cent. Hay không. Và OGT tự hỏi ông Châu có lấy thêm quốc tịch Mỹ hay không? Bí mật.

Cái kỳ kỳ cuối cùng, là ông Châu không biết mang danh quốc tịch nước nào mà nhận điều hành một trung tâm toán học được xây cho ông Châu. Dưa trên cơ chế nào, người dân không biết rõ, theo điều luật nào không ai biết.

Qua những diễn biến vừa kễ trên, ông Châu đi lần vào quỹ đạo làm chính trị, thay vì làm toán học. Đó là cái mà ai cũng lo, không biết ông Châu sẽ đi về đâu.

Không biết cô nàng hết théc méc chưa.

Duong Quang Thiện - 30/10/2016

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016

CÁCH MANG KỸ THUẬT SỐ 4.0 SẼ ĐI VỀ ĐÂU...

29/10/2016:  Chiều

CÁCH MẠNG KỸ THUẬT SỐ 4.0 SẼ THẾ NÀO VÀ ĐI VỀ ĐÂU.?

Người ta đang nói nhiều đến một cuộc cách mạng kỹ nghệ thứ tư (CM 4.0) mà nhân loại đang tiến tới, trong khi cuộc CM 3.0 (tin học, CNTT) chưa bao trùm xong hết thế giới. (Ở VN thì CM 3.0, đi mới chưa đựơc nữa đường). Người ta còn gọi CM 4.0 là CM kỹ thuật số (KTS) nghĩa là phần lớn sữ dụng chủ yếu các phần mềm tin học. Theo người ta thì CM 4.0 bao gồm: máy in 3D, AI (trí tuệ nhân tạo - artificial intelligence) robotic (người máy), IoT (internet of things, các sự vật nối kết mạng), tự động hóa, biotech (kỹ thuật sinh học), fintech (financial technics, kỹ thuật tài chính), v.v... Danh sách sẽ còn dài thêm theo thời gian. 

Kinh doanh ngày nay đã phát hiện ra những lối đi mới: đó là việc định lại giá trị của thông tin, nghĩa là thông tin trước đây người ta ít để ý đến, nhưng bây giờ thông tin phải được xem như là một tài sản quí giá của xí nghiệp và phải được đưa vào bảng cân số kế toán. Ngoài ra, người ta phải tối ưu hóa những qui trình (process), bắng cách giá hóa các dữ liệu, cũng như việc kết nối. Người ta bảo: loại tiền tệ mới trong kinh doanh là tốc độ, và tương lai thuộc về ai chạy nhanh. Người ta bảo tương lai thuộc những doanh nghiệp nào agile, và biết hợp tác. Chìa khoá thành công nằm trong viêc hợp tác, mà công nghệ mới khuyến khích. Như vậy sẽ kéo theo một cuộc CM trong quản trị.

Như mọi cuộc CM người ta cho rằng có những cuộc CM kỹ nghệ vừa tốt cũng như vừa xấu. Trong quá khứ, các cuộc CM đều kéo theo những tiến bộ xã hội và nhân văn, với một thời gian chuyễn tiếp. Nhưng cuối cùng, thì CM 1.0 (xuất phát từ Anh, than đá, và máy hơi nước), tiếp theo CM 2.0 (xuất phát từ Mỹ, điện, và sản xuất hằng loạt, theo dây chuyền), cuối cùng CM 3.0 (xuất phát từ Mỹ, CNTT) bao giờ cũng đem lại những tiến bộ trong sản xuất và việc tạo ra nhiều công ăn việc làm mới vượt quá những công việc lỗi thời phãi loại bỏ.

Với cuộc CM 4.0 này, hiện người ta chưa biết sẽ đi về đâu. Người ta đang lo là một cuộc CM dưới một hình thức tạo dựng công việc mới kiêm phá huỷ công việc củ. Người ta cho rằng, từ đây đến năm 2020, nghĩa là trong 4 năm tới, 5 triệu công ăn viêc làm ở các nước phát triển sẽ biến mất khỏi thị trường lao động. Nhưng ngành KTS và ngành robot sẽ tạo ra thêm 2 triệu công ăn việc làm dạng cao cấp, nhưng sẽ huỹ hoại cho biến mất 7 triệu công ăn việc làm cấp thấp. Người ta bảo, 50% các công việc hiện hành sẽ biến khỏi thế gian trong 20 năm tới.

Phó TT Mỹ, Jo Biden, trong buỗi thuyết trình tại diễn đàn kinh tế Davos, Thuỵ sĩ, bảo rằng CM 4.0, nếu có là một tsunami công nghệ sẽ biến đỗi khá sâu rộng kinh tế Mỹ, theo đấy vị trí con người, người lao động của tầng lớp trung lưu căn bản của nền dân chủ và nền ổn định chính trị. Lý tưởng của tầng lớp trung lưu Mỹ được gói gọn vào một từ: "khả năng". Nghĩa là khả năng có một công việc ngon lành, một đồng lương khấm khá, và nhất là đem lại một tương lai sáng lạn cho con cái. Theo ông Biden, thì khả năng này đang lần hồi biến mất khỏi nước Mỹ vì vấn đề toàn cầu hoá (WTO) và sự tăng tốc công nghệ (CM 4.0). Vì rằng trong lịch sữ CM kỹ nghệ, đây là lần đầu tiên, sự tiến triển (tăng trưởng) của tiền lương không bắt kịp sự phát triển của hiệu năng sản xuất. Theo TS Joseph Stiglitz, giải Nobel Kinh tế, thì ở Mỹ giờ đây tiền lương thực thụ ở tầng thấp nhất ở cùng mức cách đây... 60 năm. Chán phải không bạn. American Dream không biết đang đi về đâu.

Kết quả là có một hố ngăn cách rất lớn, mà Oxfam, một ONG Anh quốc, cho rằng 62 tỹ phú đô la Mỹ có một tài sản bằng 3,7 tỹ người nghèo trên thế giới cộng lại. Hiện tượng tập trung tài sản duy nhất trong lịch sữ loài người là một "bất bình đẵng" (inegality) thật sự đáng lo ngại.
Phó TT Jo Biden cho rằng có 5 điểm cho thấy sự khiếm khuyết, sự yếu kém hiện thời của mô hình xã hội Mỹ, đó là: (1) Cần phải nhiều nỗ lực trong giáo dục và đào tạo nghề đáp ứng các ngành nghề mới hiện chưa có. Người ta bảo rằng hệ thống bằng MBA của Mỹ sẽ lần hồi bị biến mất, và những chuyên khoa về IT sẽ xuất hiện. (2) Các người lao động cần được bảo vệ nhiều hơn; (3) cần phải đầu tư nhiều hơn vào hạ tầng cơ sở; (4) hệ thống thuế khoá phải tiến bộ hơn; (5) các nhà khởi nghiệp phãi được hỗ trợ nhiều hơn về tài chính để khuyến khích sự sáng tạo cũng như tạo ra những công ăn việc làm mới thay thế những nghề củ bị biến mất.

Các bạn VN nên đọc kỹ, để mà chuẫn bị cho tương lai sắp đến. Theo OGT, thì Mỹ chã còn là miền đất hứa nữa. Mà miền đất hứa có lẽ là Việt Nam.  Tin hay không tin, tuỳ bạn, ôn thì vài năm nữa sẽ biến khõi thế gian này không có mặt để kiềm chứng. 




Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

LIỆU BẠN CÓ THẾ BỊ ROBOT THAY THẾ HAY KHÔNG.?

29/10/2016: Sáng

Hôm qua, ngủ không được, đọc được bài báo dịch cho bạn đọc xem. Bạn suy nghĩ xem có lô gic không.

LIỆU CHÚNG TA TẤT CÃ SẼ BỊ ROBOT THAY THẾ KHÔNG?

Expériences sur les robots effectuées par l’université de Lincoln. Construire des robots humanoïdes crédibles prendra du temps.

Gần đây khá nhiều báo cáo đã cãnh báo những tác dụng của việc sử dụng các người máy (robot) trong việc làm của người lao động. Người ta tự hỏi trong tương lai không xa, con người sẽ bị người máy thay thế, và ta chuẫn bị về nhà đuỗi gả cho vợ cho xong. Nhưng cũng có người bảo là robot sẽ thay thế con người, nhưng còn lâu việc thay thế mới gọi là toàn diện.
Công việc hành chính bàn giấy hằng ngày có lẽ sẽ bị nguy hại không thể chối cái, nhưng một phần lớn các công việc trong lĩnh vực giao thông chuyên chở, logistic sẽ được tự động hoá.
Tuy nhiên, lĩnh vực đòi hỏi liên tục chăm sóc sức khoẽ, những ngành nghề đòi hỏi sự thông minh xã hội và sáng tạo, ngành giáo dục và những chức năng kỹ thuật sẽ không bị ảnh hưởng, hay là rất ít. Nếu qua mỗi đợt cách mạng công nghệ, con người ta biết thích nghi, thì những rũi ro sẽ bị hạn chế, và những cơ hội lớn hơn. Về mặt kinh tế, người ta cần con người nhiều hơn. Vì nhiều lý do: (1) trước tiên, con người không thể sao chép được. (2) lý do thứ hai rất quan trọng là sự sáng tạo không thể lập trình được; (3) con người máy không biết trực giác (intuition) là gì. 
Do đó, mặc dù công nghệ được hình thành để thực hiện những chiến lược, nhưng tốt hơn là để cho con người quản lý việc kế hoạch hoá.
Một lý do khác: là robot không bao giờ uyển chuyển. Nhà sản xuất xe hơi Mercedes vừa rồi phãi tuyển lại nhân viên con người để... thay thế robot. Vấn đề vì sao? Là do thiếu tính uyển chuyển. Những tiến bộ trong công nghệ ngày càng gây ra hố cách biệt giữa người có chuyên môn và người không có chuyên mồn. Do đó vì sao cần thiết phải biết uyển chuyển và thay đổi theo nhịp độ tiến triển của công nghệ. Cho nên quan trọng là thường xuyên phải cho nhân viên đi học lại thông qua những seminar hoặc lớp ngắn ngày brainstorming. Chỉ như vậy người ta mới tìm ra những lợi ích của việc sử dụng robot.
Nhìn về VN, trước hiện tượng sử dụng robot,  người ta có ý kiến: (1) Theo đó, 70%  việc làm ở Việt Nam có thể gặp rủi ro bị thay thế bới người máy do tỷ lệ lao động chân tay giản đơn ở Việt Nam khác cao. (2) Đặc biệt, 86% việc làm trong ngành may, một ngành vẫn được coi là có lợi thế cạnh tranh cao do lao động lương thấp, có thể bị thay thế bằng người máy. Một hệ thống người máy cho toàn bộ dây chuyền của ngành may đã được giới thiệu từ năm 2013 có năng suất bằng 500% lao động của con người và sẽ được khấu hao trong vòng 18 tháng, hệ thống đó đang được các hãng đầu tư.
Đó cũng là lý do để nhiều nhà đầu tư rời bỏ những nước có lợi thế lao động giá rẻ quay trở lại Mỹ và những nước công nghiệp tiên tiến khác vì giá lao động của người máy rẻ hơn nhiều so với trước đây. 




 L




Sent from my iPad DQT