Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014


TƯỚNG GIÁP ĐÃ RA ĐI

Tướng Giáp vừa mới ra đi. Tôi có một suy nghĩ thế này.

Sau chiến tranh thế giới lần thứ 2, thì anh Mỹ ta thường tuyên bố mình là người chiến thắng, nên hành xử giống như một tên cao bồi miền viễn tây nước Mỹ đối với thế giới. Nhưng khi nhìn lại vấn đề, trong thế chiến thứ 2, thì anh Mỹ để cho Đức Quốc Xã (ĐQX) và Liên Xô quần nhau cho tơi tả giống như trên đài vỏ quyền Anh. LX mất đi 27 triệu người, ĐQX mất đi 12 triệu lính. Khi biết ĐQX sắp đến ngày tàn, quân Đức rút lần khỏi mặt trận phía tây châu Âu, thì Mỹ mới bắt đầu chiến dịch đổ bộ Normandie, miền tây bắc nước Pháp. Mặc dầu Đức đã rút lui quân qua chống đở mặt trận Leningrad, mà tướng Mỹ, Eisenhower, người cầm đầu chiến dịch tiến tới Berlin, cũng để cho Đức tiêu diệt 50.000 quân, chì trong vài ngày. Đến trễ Berlin 2 ngày so với Hồng quân LX, Mỹ vẫn tuyên bố là kẽ chiến thắng thế chiến thứ 2.

Khi nhìn lại thế giới, sau thế chiến thứ 2, thì tôi cho rằng mấy nước tự cho minh là nước lớn ông nào cũng không biết đánh giặc. Chỉ có duy nhất VN là biết đánh giặc, đó là nhờ công lao to lớn của tướng Giáp, một thầy giáo sữ, chưa hề được đào tạo qua các học viện quân sự nổi tiếng như West Point của Mỹ hoặc Saint Cyr của Pháp. Ta thử nhìn lui lại.

Nước Mỹ, trong chiến tranh Triều Tiên, năm 1953, đã không đánh lại TQ và Bắc TT nên đành phãi ký hiệp định đình chiến Bản Môn Điếm. Tiếp tục, là Mỹ cũng đã thua trận ở VN nên đành ký hiệp định Paris, năm 1973. 30 năm sau, 2003, Bush cho lật đổ chế độ Saddam Hussein ở Irak,  đánh lộn với Al-Qaida không xong, phá tan nát bét Irak, làm chết 250.000 thường dân, 36.000 bị thương, để rồi lặng lẽ rút lui năm 2011, coi như hoàn thành nhiệm vụ (?). Sau vụ khũng bố Al-Qaida, tháng 9/2001, tại Mỹ, Mỹ khởi động chiến dịch Afghanistan năm 2001, để tiêu diệt Taliban, hợp tác với quân đội các nước thuộc khối OTAN. Nay đã trên 12 năm, mệt mõi, Mỹ đang tính chuyện rút lui có trật tự trong danh dự vào năm 2014, bằng cách thương lượng với Taliban. Nói tóm lại, trong 4 cuộc chiến Mỹ tham dự, Triều Tiên, VN, Irak, Afganistan, Mỹ không thắng cuộc chiển nào, mặc dù lực lượng khí tài rất lớn, và có sự hỗ trợ đồng minh rất cao. Do đó, tôi cho là Mỹ không biết đánh giặc. Đây là tôi chưa kể việc Mỹ thua trận ở Vịnh Con Heo với Cuba.

Bây giờ đến phiên anh Pháp. Trong thế chiến thứ 2, suốt 4 năm Pháp bị ĐQX chiếm đỏng, thì tướng De Gaulle, xin tị nạn ở Luân Đôn, được Churchill chiếu cố cho phép De Gaulle hằng tuần lên đài BBC kêu gọi dân Pháp kháng chiến chống ĐQX. Tướng De Gaulle chỉ có một câu bất hũ là "ta chỉ mất một trận chiến, chứ ta chưa đánh mất cuộc chiến" để kêu dân chúng đối đầu với lính Đức đang chiếm đóng nước Pháp. Còn quân lực Pháp, dưới quyền điều khiển của tướng Leclerc, đóng quân tại Algerie, bị tướng ĐQX, Rommel, cầm chân ở sa mạc Sahara, không làm chi được. Chỉ khi quân đồng minh bắt đầu đổ bộ Normandie thì Leclerc mới có cơ hội vượt nước Ý về Pháp, giãi phóng Paris. Thật ra, Leclerc chã có đánh đấm gì với ĐQX (khác với trận Leningrad ở LX) để lấy lại Paris. Mà chính viên tướng ĐQX, cai trị Paris, tên Friedrich von Choltitz, đã không nghe lời Hitler đòi đốt cháy Paris trước khi rút lui, đã đồng ý giao Paris toàn vẹn cho Leclerc. Nói tóm lại, nước Pháp được giãi phóng khỏi sự chiếm đóng của ĐQX không tốn một giọt máu, không nhờ công lao gì của tướng De Gaulle và Leclerc. Sau đó, nỗ ra cuộc dành độc lập tháng 9/1945 trên toàn cõi Đông Dương. Tướng De Gaulle, tưởng đây chỉ là một đám cháy lữa rơm, nên sai Leclerc qua dẹp loạn. Trước khi qua Đông Dương, Leclerc đã hùng hồn tuyên bố xanh rờn là sẽ dẹp cái đám giặc cỏ này, được điều khiển bởi một ông thầy giáo sữ vô danh nào đó, trong vòng 15 ngày. Thế mà, phãi chờ 9 năm ròng rã, đến trận Điện Biên Phủ, năm 1954, mới thấy ứng câu vè trong miệng dân chúng: "đồn rằng châu chấu đá xe, tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe lăn". Tụi Mỹ, thời 1954-1955 ấy ra mặt chê tụi Pháp không biết đánh đấm với Việt Minh, nên khi đưa được Ngô Đình Diệm về miền Nam, liền bảo Pháp xê ra, xem ta trừ khữ mấy tên VC thế nào. Tụi thực dân Pháp tức anh ách, nhưng đành rút lui nhường chỗ cho Mỹ. Khi Pháp đề nghị thoã hiệp giữa Mỹ và Bắc Việt nên ký kết tại Paris, năm 1973, thực dân Pháp chẵng qua là muốn xem mặt mũi thằng Mỹ thế nào khi đành phãi ký hiệp định đình chiến với Bắc Việt. Một cuộc trã thù nho nhỏ ngọt ngào. Sau 1955, thì các thuộc địa của châu Á, Phi, nhận ra rằng các nước thực dân châu Âu (Anh, Pháp, Hà Lan, Ý, ...) thật ra chã còn mạnh như xưa. Trận Điện Biên Phủ của tướng Giáp cho thấy một nước nhược tiểu, súng ống thô sơ, cũng có thể thắng một cường quốc hùng mạnh được trang bị vũ khí hiện đại tối tân như Anh, Pháp, Mỹ. Thế là chiến tranh Algerie, bắc phi, nổ ra cũng vào năm 1954, năm thất trận Điện Biên Phủ (ĐBP) của Pháp tại VN. Chính ĐBP đã gây cãm hứng cho Mặt trận Giãi phóng Quốc gia FLN (Front de Liberation Nationale) của Algerie. Thực dân Pháp không rút tĩa kinh nghiệm thất bại ở ĐBP, nên chiến tranh Algerie, tiếp tục dưới quyền điều khiển của De Gaulle từ 1957 đến 1962. Sau 8 năm đánh lộn với Algerie không kết quã, tướng De Gaulle bất ngờ cho Algerie độc lập, trước sự ngỡ ngàng của thực dân Pháp. De Gaulle sau đó thoát chết khỏi một vụ ám sát hụt mà người chủ mưu là một sĩ quan nhãy dù. Tóm lại, thì Pháp cũng chã biết đánh đấm mặc dù đã nhận viện trợ súng ống máy bay của Mỹ.

Còn anh chàng Anh, khôn ngoan hơn, thấy thời thế không xong nên đã cho hằng loạt thuộc địa được độc lập, nhưng nằm trong khuôn khổ Liên Hiệp Anh, để Anh tiếp tục các thuộc địa cũ dưới một hình thức hợp thời hơn được gọi là neocolonialisme. Sau Anh, thì Hà Lan cũng theo chân như thế.

Anh chàng LX, sau thế chiến thứ 2, bị Mỹ cấm vận trong chiến tranh lạnh, và mắc lo hàn gắn vết thương chiến tranh với ĐQX nên chã có thời giờ đánh lộn với các nước khác, ngoại trừ khi bị Mỹ gài vào việc giúp đở Nagiboula ở Afghanistan đánh lộn với Taliban năm 1979, bị thua đành rút khỏi Afghanistan. Nghia là anh chàng LX cũng không biết đánh lộn.

Cuối cùng là anh bạn to xác TQ. Anh ta chã thắng nỗi Mỹ trong cuộc chiến tranh TT kết thúc bởi hiệp định Bàn Môn Điếm. Với Ấn Độ, cuộc chiến tranh biên giới cũng chã đi về đâu. Còn chuyện muốn dạy cho VN bài học thứ 2, thì kết quã ra sao bạn đã biết. Nói tóm lại, với kinh nghiệm 4 năm trường chinh với Mao Trạch Đông, TQ cũng chưa nuốt trọn Đài Loan.

Để tóm lược, theo tôi chã nước nào giỏi đánh lộn bằng VN. Đánh lộn vì bị bắt buộc. Và tất cã là nhờ công lao của tướng Giáp, một thiên tài quân sự không mong muốn.

DƯƠNG QUANG THIỆN - 5/10/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét